vietnamdaily.com A division of PACIFIC PRESS Corp. - The oldest and largest Vietnamese daily newspaper in Northern California since 1986

NĂM THỨ 33 Độc giả thường xuyên:
log in | ghi danh
tìm hiểu thêm
 
February 21, 2018
Kích thước font chữ:


Thơ
Ngẩng mặt lên anh Quệt nước mắt đi anh Dừng thôi mấy trò con hát Đời vốn đủ đắng cay mặn chát Nếm cả đi anh để thấu hiểu lẽ đời Đừng đắp điếm nụ cười Đừng ép niềm tin đem tráo đổi Chẳng phải quan tham Chẳng cố phạm sai lầm Hà tất ngán mặt sắt đen sì xét xử Hà tất khiếp lòng người giận dữ Chẳng sợ làm ma trong tù Chẳng sợ tòa tuyên án tử Ngẩng đầu lên để không thẹn sống hèn.
Hai mươi năm trong lòng em vẫn nhớ Bóng hình anh tràn ngập ở trong tim Anh ở nơi đâu ? Em vẫn mãi đi tìm Nhưng không thấy giữa bao người lui tới. Anh hứa với em trong ngày lễ cưới Tình thủy chung sẽ mãi mãi khắc ghi Một đoạn đường anh đã bỏ ra đi Để em lại giữa biển đời đen tối.
Xuân này năm chó sủa oang oang Kêu gọi bà con hãy sẵn sàng Quyết chiến đánh tan quân giặc Bắc Hoà bình làm đẹp phương trời Nam Hùng Vương lập Quốc luôn gìn giữ Con cháu xây non .
Ngày xưa hởi, thời xuân xanh tuổi ngọc Hai buổi tan trường mẹ đón đưa con Giếng mắt chứa chan bao la hạnh phúc Hoài bảo ngập hồn, nợ nước tình non Giặc vào cải tạo dãi dầu ba khổ! Tủi nhục tột cùng, uất hận
Việt Nam ! Việt Nam ! Quê hương tôi đó ! Xa xôi vạn dậm ngút ngàn Đang bùng lên lớp sóng triều tranh đấu, Chặt đứt xích xiềng, phá vỡ cùm kẹp lầm than. Nông dân Thái Bình đất Bắc Đã từng lấy máu, lấy xương xây
Rực rỡ ánh xuân hồng, Em bước lên thiên đỉnh, Không bệ ngọc, ngai vàng, Cũng không cả vương miện. Em là cô gái Việt, Rạng ngời nét đoan trang, Tâm hồn em thanh khiết, Đẹp như đóa hoa hồng.
Em và chiếc bóng bên đường. Sóng dồi gió dập, ai thương không nào. Ngước nhìn lên khoảng trời cao Trách thầm cuộc sống lao đao phận mình. *** Tủi hờn em phải lặng thinh.
Nắng úa tàn khi mây mù thật xám Gió vi vu rụng cánh lá thông vàng Chiều tàn đông, đỉểm hơi dáng xuân sang Con đường nhỏ, lâu rồi, anh xa vắng Con đường ngày xưa, những ngày xuân thắm Hai bên đường hoa rực rỡ
Sau một năm, bây giờ em trở lại Xứ lạnh buồn, sương vẫn trắng đồi thông Đường Lâm Viên hoa vẫn nở trắng hồng Và gió vẫn sắt se, hồn tê tái. Sao nghe mắt bỗng chừng như ngai ngái Kỷ niệm sầu theo mỗi bước
Một thời đất mẹ, lắm đau thương Thanh niên, lớp lớp bước lên đường Những người lính, dầm sương dãi nắng Ánh hỏa châu, soi sáng dẫn đường. Giữa núi rừng, nắng ngả chiều buông Vi vu gió rít, như.
  • Sợi tơ óng ả lồng bồng - Y Châu - Dec 30, 2017
  • Lời nguyện đêm Noel - Ngô Kim Thu - Dec 23, 2017
  • Chợt tĩnh cơn mơ - Hai Hùng SG - Dec 23, 2017
  • Vương Phi - Ngô Kim Thu - Dec 16, 2017
  • Tại sao tôi yêu nước Mỹ - Dư Thị Diễm Buồn - Dec 09, 2017
  • Xa - Ngô Kim Thu - Dec 02, 2017
  • Little Sài Gòn (Hồ Thanh Nhã .) - VNNB - Nov 24, 2017
  • Đông về - Đặng Xuân Xuyến - Nov 24, 2017
  • Chân dung - Ngô Kim Thu - Nov 18, 2017
  • kẻ bạc tình - Đặng Xuân Xuyến - Nov 04, 2017

  • Tìm các số báo trong
    tháng năm: