A division of PACIFIC PRESS Corp. - The oldest and largest Vietnamese daily newspaper in Northern California since 1986

NĂM THỨ 37 Độc giả thường xuyên:
log in | ghi danh
tìm hiểu thêm
November 26, 2022
Kích thước font chữ:

Mưu Cầu Hạnh Phúc
Bạn vào để đọc những tâm tư của .... ổng, của ... bả, của .... ông già, bà già để từ đó thấu hiểu được phần nào tâm tư của người khác và t́m xem trong những ước mong của ... “người ta” về ḿnh như thế nào.
Nếu thấy điều đó có thể khả dĩ làm được th́ .... (“cắn cái răng chằng con mắt”) vui vẻ mà thực thi v́ làm điều đó có nghĩa là bạn đang mưu cầu hạnh phúc cho chính bản thân ḿnh đó.
Ḿnh hạnh phúc, vợ (hay chồng của ḿnh) hạnh phúc th́ ṭan gia con cái cũng được hạnh phúc lây, đó há chẳng là điều mà nhân lọai đang t́m kiếm đó sao!
Bạn có 4 năm đại học để lấy cho đựợc mảnh bằng đại học, bạn cần 7 năm cho Nha Khoa, 9 năm để lấy bằng Tiến sĩ thế nhưng với một ngành khó khăn hơn, dai dẳng hơn, đụng độ hàng ngày hơn mà người ta lại vốn chi rất ít giờ giấc để chuẩn bị cho cuộc hành tŕnh này, đó là đời sống hôn nhân, mái ấm gia đ́nh.
Ngày nay tại Việt Nam cũng như tại những quốc gia Âu Mỹ tân tiến, mức độ đổ vỡ gia đ́nh đă leo thang đến một mức khủng khiếp mà mọi người đều ái ngại. Chung quy v́ đời sống thay đổi, con người văn minh hơn, ích kỷ hơn và nói chuyện với nhau ít hơn.
Vậy th́ làm thế nào để chúng ta dung ḥa và giảm thiểu mức độ đổ vỡ? Con người hăy chậm lại, nói với nhau và để cho người khác hiểu ḿnh mong mỏi cái ǵ, đừng mơ là đối phương có thể “read your mind”
Mục “mưu cầu hạnh phúc” là một diễn đàn để người Việt chúng ta đi qua, ghé mắt dừng chân và học hỏi.
Hăy thổ lộ những tâm tư của bạn, những vấn nạn làm xâu xé tâm tư của bạn, đang xé nát gia đ́nh của bạn. Để lại trên trang web này những vấn nạn với một điều kiện, bạn cũng phải để lại những ước mong của bạn như thế nào để đối phương có thể cùng bạn t́m ra một lối thóat.
Bạn không cần để lại danh tánh, cho nên bạn sẽ không ngại là ṭa báo biết bạn là ai, (chúng tôi cũng sẽ không hỏi đến danh tánh hay email của bạn), chỉ cần bạn để lại solution là đủ.
Mục này cũng mở rộng ra cho tất cả những thành viên trong gia đ́nh và ngay cả người ng̣ai cuộc.
Nếu các cháu là những đứa con trong những cuộc hôn nhân tuột giốc không phanh, các cháu để lại tâm tư của ḿnh để những bậc bố mẹ biết là các cháu đang đau khổ v́ là nạn nhân bất đắc dĩ không lựa chọn người thắng cuộc, để bố mẹ nghĩ xem có “worth” đáng để go on trong những trận chiến vô ích mà kẻ bị phanh thây trên băi chiến trường đó lại là những đứa con yêu quư của ḿnh. Các cháu cũng có thể viết bằng Anh Ngữ nếu không thể viết bằng Việt Ngữ.
Nếu bạn là một người bàn quang có thể góp ư kiến xây dựng v́ “người ng̣ai th́ sáng, người trong th́ quáng.” Xin góp một lời khuyên.
Ngôn ngữ: Lịch sự, không phỉ báng, không chửi rủa, không bạo động, nếu không toà soạn giành quyền xóa bỏ.

Please LOGIN to post in this section.
Sign up if you haven't done so

Vui lòng LOGIN để gởi ý kiến của quý vị.
Nếu quý vị chưa từng Ghi Danh, xin bấm vào đây
Ý kiến của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên, độc giả số 112, đăng lúc 07:58:32 PM, Jan 04, 2009
Vấn nạn/problem: Tôi xin copy một chuyện hay mà tôi đọc trên Net để chia xẻ cùng quư bạn gái

Marriage Or Relationships Should Be Forever.

When I got home that night as my wife served dinner, I held her hand and said, I've got something to tell you. She sat down and ate quietly. Again I observed the hurt in her eyes.

Suddenly I didn't know how to open my mouth. But I had to let her know what I was thinking. I want a divorce. I raised the topic calmly. She didn't seem to be annoyed by my words, instead she asked me softly, why? I avoided her question. This made her angry. She threw away the chopsticks and shouted at me, you are not a man!

That night, we didn't talk to each other. She was weeping. I knew she wanted to find out what had happened to our marriage. But I could hardly give her a satisfactory answer; I had lost my heart to a lovely girl called Dew. I didn't love her anymore. I just pitied her!

With a deep sense of guilt, I drafted a divorce agreement which stated that she could own our house, 30% shares of my company and the car. She glanced at it and then tore it into pieces. The woman who had spent ten years of her life with me had become a stranger. I felt sorry for her wasted time, resources and energy but I could not take back what I had said for I loved Dew so dearly.

Finally she cried loudly in front of me, which was what I had expected to see. To me her cry was actually a kind of release. The idea of divorce which had obsessed me for several weeks seemed to be firmer and clearer now.

The next day, I came back home very late and found her writing something at the table. I didn't have supper but went straight to sleep and fell asleep very fast because I was tired after an eventful day with Dew. When I woke up, she was still there at the table writing. I just did not care so I turned over and was asleep again.

In the morning she presented her divorce conditions: she didn't want anything from me, but needed a month's notice before the divorce. She requested that in that one month we both struggle to live as normal a life as possible.. Her reasons were simple: our son had his exams in a month’s time and she didn't want to disrupt him with our broken marriage..

This was agreeable to me. But she had something more, she asked me to recall how I had carried her into out bridal room on our wedding day. She requested that everyday for the month's duration I carry her out of our bedroom to the front door ever morning. I thought she was going crazy.

Just to make our last days together bearable I accepted her odd request.

I told Dew about my wife s divorce conditions. She laughed loudly and thought it was absurd. No matter what tricks she applies, she has to face the divorce, she said scornfully. My wife and I hadn't had any body contact since my divorce intention was explicitly expressed. So when I carried her out on the first day, we both appeared clumsy. Our son clapped behind us, daddy is holding mummy in his arms. His words brought me a sense of pain. From the bedroom to the sitting room, then to the door, I walked over ten meters with her in my arms. She closed her eyes and said softly; don't tell our son about the divorce. I nodded, feeling somewhat upset.

I put her down outside the door. She went to wait for the bus to work. I drove alone to the office.

On the second day, both of us acted much more easily. She leaned on my chest... I could smell the fragrance of her blouse. I realized that I hadn't looked at this woman carefully for a long time. I realized she was not young any more. There were fine wrinkles on her face, her hair was graying! Our marriage had taken its toll on her. For a minute I wondered what I had done to her.

On the fourth day, when I lifted her up, I felt a sense of intimacy returning... This was the woman who had given ten years of her life to me. On the fifth and sixth day, I realized that our sense of intimacy was growing again. I didn't tell Dew about this. It became easier to carry her as the month slipped by. Perhaps the everyday workout made me stronger.

She was choosing what to wear one morning. She tried on quite a few dresses but could not find a suitable one. Then she sighed, all my dresses have grown bigger. I suddenly realized that she had grown so thin, that was the reason why I could carry her more easily. Suddenly it hit me; she had buried so much pain and bitterness in her heart.

Subconsciously I reached out and touched her head. Our son came in at the moment and said, Dad, it's time to carry mum out. To him, seeing his father carrying his mother out had become an essential part of his life. My wife gestured to our son to come closer and hugged him tightly. I turned my face away because I was afraid I might change my mind at this last minute. I then held her in my arms, walking from the bedroom, through the sitting room, to the hallway. Her hand surrounded
my neck softly and naturally. I held her body tightly; it was just like our wedding day..

But her much lighter weight made me sad. On the last day, when I held her in my arms I could hardly move a step. Our son had gone to school. I held her tightly and said, I hadn't noticed that our life lacked intimacy. I drove to office... jumped out of the car swiftly without locking the door. I was afraid any delay would make me change my mind... I walked upstairs. Dew opened the door and I said to her, Sorry, Dew, I do not want the divorce anymore.

She looked at me, astonished. Then touched my forehead. Do you have a fever? She said. I moved her hand off my head. Sorry, Dew, I said, I won't divorce. My marriage life was boring probably because she and I didn't value the details of our lives, not because we didn't love each other any more. Now I realize that since I carried her into my home on our wedding day I am supposed to hold her until death does us apart.

Dew seemed to suddenly wake up. She gave me a loud slap and then slammed the door and burst into tears. I walked downstairs and drove away. At the floral shop on the way, I ordered a bouquet of flowers for my wife. The salesgirl asked me what to write on the card. I smiled and wrote:
'I'll carry you out every morning until death do us apart'.

The sad part to this story was that she died that day of cancer without her husband ever knowing she was sick.

The small details of our lives are what really matter in a relationship. It is not the mansion, the car, the property, the bank balance that matters. These create an environment conducive for happiness but cannot give happiness in themselves. So find time to be your spouse's friend and do those little things for each other that build intimacy. Do have a real happy marriage!

If you don't share this, nothing will happen to you, but if you do, you just might save a marriage.

Relationships are made not to exploit, not to be broken.

We teach some by what we say
We teach some more by what we do
But we teach most by what we are
- Unknown

You don't get to choose how you are going to die, or when, but, you can decide how you are going to live, here and now.

People will forget what you said...
People will forget what you did...
But people will never forget how you made them feel....
Lòng mong ước của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên cho vấn đề trên: Xin chúc lành đến những cặp vợ chồng với hôn nhân sóng gió.
Ý kiến của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên, độc giả số 111, đăng lúc 08:45:33 AM, Jan 03, 2009
Vấn nạn/problem: .
Kính gửi độc giả 110,
Thưa bà,
Trước hết, trong thinh lặng và suy nghĩ chín chắn, bà hăy tự hỏi chính ḿnh: “TA CÓ ĐỦ BAO DUNG ĐỂ THA THỨ KHÔNG?”
Nếu bản chất của bà là có thể quên đi những lỗi lầm của chồng. Tôi tin rằng: cho ông ấy một cơ hội, một sự tha thứ là điều nên làm.
Hăy nói bà tha thứ cho ông. Nhưng chỉ một lần. Và không có lần thứ hai.
Đừng để sự tha thứ bị lạm dụng.
Hành tŕnh t́nh yêu của người đàn ông thường có những thử thách tạo cho vợ ḿnh đớn đau không cần thiết. Họ không tự giới hạn ḿnh khi có người đàn bà khác buông thả, cám dỗ họ. Tội lỗi, một phần cũng là ở phía người đàn bà kia.
Nếu bà cảm thấy không đủ bao dung để tha thứ (như bà đă nói) th́ dĩ nhiên một quyết định chia tay phải được thực hiện.
Trước khi thực hiện điều đau ḷng đó, xin bà hăy thương lấy chính bản thân ḿnh và cân nhắc những t́nh huống sau:
1/. Hai đứa con bà, những đứa cháu bà vẫn cần cả cha lẫn mẹ, cả ông lẫn bà.
Bứt dây động rừng. Chia tay nhau làm cho chúng bất an, day dứt.
2/. Giận dỗi th́ muốn dứt bỏ, nhưng dứt bỏ rồi bà sẽ thấy rất cần ông.
Mỗi khi đi đám cưới, ai cũng có đôi, bà một ḿnh. Có ǵ vui?
Cái xe bà vẫn đi, ai thay nhớt, ai dậy sớm lau chùi.
Bà lái xe đi lạc lấy ai chỉ đường về. Gọi người khác nhờ giúp đơ th́ cũng chỉ 1, 2 lần. Điện hư.
Ống nước nghẹt.
Computer bị crashed.
3/. Trường hợp của ông bà cũng chưa đến nỗi tuyệt vọng nếu so sánh với những trường hợp khác. Người đàn ông có khi mang tiền đi nuôi gái, có con rơi con rụng. Ở đây, ông chỉ hẹn ḥ chat chit, cũng là một sự phản bội giới hạn nên được cân nhắc tha thứ.
Đẩy ông đi cho thoả măn tự ái ḿnh bà có thể phả́ chuốc thêm những cực nhọc trong đời sống thường ngày.
Khi bà trừng phạt ông th́ bà cũng trừng phạt chính bà. Hăy nghĩ tới những ngày tháng không có ông để cân nhắc thận trọng.
Đừng quên rằng nếu bà đẩy ông đi, ông và người đàn bà kia sẽ kết nối vui vẻ trong khi đó bà lại thui thủi một ḿnh.
Bỏ ông để ông đau khổ, biết tội nhưng trái ngược lại, ông vui cười bên người vợ mới c̣n bà thui thủi một ḿnh, nguyền rủa ông và nguyền rủa số phận.

Tóm lại, phải khôn ngoan. Hăy cho ông một cơ hội thứ hai, thưa bà!
Lòng mong ước của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên cho vấn đề trên: Tôi tin rằng ông sẽ t́m thấy một t́nh yêu chân thực, và có lẽ, hơn cả một t́nh yêu, đó là sự tha thứ làm cho ông cảm nhận, ăn năn, để xứng đáng hơn với t́nh yêu của bà.
Ý kiến của Vợ, độc giả số 110, đăng lúc 03:26:07 PM, Nov 19, 2008
Vấn nạn/problem: Kể từ ngày có cái máy "hiện đại" computer hiện ra cho nhân lọai không biết đă làm cho bao nhiêu mối t́nh đau khổ, tan nát. Ư tôi muốn nói là mấy ông đă "lén lút" vợ ḿnh chat chit với t́nh nhân trên online và chưa kể " qủa cam" bé nhỏ (webcam)đă làm cho hai bên nh́n thấy nhau rồi say sưa tâm t́nh thổ lộ nỗi ḷng và đi đến hẹn ḥ ăn uống , đi chơi......

“ t́nh đẹp như mơ “ lời nói này làm tôi đau nhói mỗi khi tôi nhớ đến câu chuyện của chồng tôi xảy ra khỏang 2 tháng nay, và đă làm cho tôi suy nghĩ rất nhiều trong gia đọan mà chồng tôi đă lén lút tôi " đi đêm" với người t́nh cũ. Tôi không biết có nên thông cảm hay tha thứ cho chồng tôi không?

Chúng tôi lấy nhau đă có hai mặt con, và các con đă trưởng thành, cháu lớn đă lập gia đ́nh 1/2 năm nay. Chúng tôi lấy nhau do cha mẹ hai bên sắp xếp, rồi t́nh yêu nẩy nở sau khi ăn ở với nhau, chúng tôi tưởng là không hạp khi cha mẹ sắp xếp, nhưng may mắn chúng tôi rất hợp ư, họp duyên và mỗi ngày một chồng chất yêu thương. Rồi bỗng một hôm tôi thức giấc nửa khuya và thấy pḥng làm việc của chồng tôi c̣n đèn sáng, tôi đi qua và thấy trên màn ảnh có h́nh chồng tôi và một người đàn bà cũng hiện lên trên đó và hai người đang chat với nhau, khổ nỗi là tôi bước vào pḥng và đứng đằng sau lưng anh cũng không biết, anh mải mê đến độ quên hết cả mọi thứ chung quanh. Tôi mới ho lên một tiếng và chồng tôi hốt hỏang mặt tái xanh, c̣n bên kia cũng nh́n thấy tôi ở trong webcam.....lúc đó tôi b́nh tĩnh lắm, và trở về pḥng ngủ. Tôi chưa kịp hỏi th́ chồng tôi thú tội trước và cho biết là v́ t́nh cờ gặp lại người đàn bà này trong một dịp sinh nhật nhà người bạn , hai người qúa kín đáo tôi chẳng hề biết trong bữa tiệc đó. Hai người quen nhau khi học chung một trường ở VN, nhưng v́ ḥan cảnh của bà ta nên xa nhau, hiện giờ th́ bà ta cũng có chồng nhưng ly thân và khi biết nhau rồi th́ hai người thường xuyên liên lạc bằng email, hẹn nhau lên webcam .......
Tôi vô t́nh chẳng biết ǵ cả, ngay cả những đêm chồng tôi đi ngủ trễ tôi hỏi anh nói là việc trong sở nhiều cần phải làm và tôi th́ cứ tin như đinh đóng vào cột vậy. Bây giờ mới biết thật là phũ phàng qúa.

Nếu nói tôi tha thứ hay thông cảm có lẽ tôi không làm được và chỉ thấy là ḿnh bị lừa đối qúa tàn nhẫn.
Lòng mong ước của Vợ cho vấn đề trên: Rất mong cólời khuyên và tôi phải làm sao?
Ý kiến của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên, độc giả số 109, đăng lúc 09:05:11 PM, Nov 05, 2008
Vấn nạn/problem: 108 thân mến,

Con người ta ng̣ai nhu cầu về vật chất như cái ăn cái mặc, một ngôi nhà để che nắng che mưa họ c̣n có nhu cầu về t́nh cảm nữa.

Đó giải thích lư do tại sao có những người thật giầu sang mua nhà trên núi đầy đủ vật chất nhưng họ không có hạnh phúc, v́ hạnh phúc chính là có một người bạn đời, để kể lể, để tâm sự, để mè nheo khóc lóc, đôi lúc giận hờn họặc chỉ là những người chịu ngồi im lắng nghe tâm sự của họ.

Con người khác với cây cỏ là họ có nhu cầu t́m bạn, khi c̣n nhỏ là bầu bạn với anh em, hang xóm, khi lớn lên là trai gái và sau đó là nhu cầu đôi lứa để thỏa măn những nhu cầu tâm sinh lư.

Nếu một người chồng chỉ biết đi làm, sau khi đi làm về là chui đầu vào pḥng một ḿnh, th́ có lẽ ngày nào về nhà bà vợ đă qua ăn cơm với … hàng xóm rồi. Bởi thế lấy vợ lấy chồng chẳng những phải lo cho nhau về mặt vật chất mà c̣n về mặt tinh thần nữa.

Nếu chồng của 108 chỉ biết có ḿnh và quên hẳn sự có mặt của vơ trong mái gia đ́nh th́ anh ta đă có lỗi một phần.

Phần 108 cũng có lỗi là đă để cho một người khác phái không phải là chồng đi vào đi cảm của ḿnh khá nhiều.
Nếu ông chồng ít hay nói chuyện th́ 108 nên góp mặt vào trong những sinh họat, việc làm của chồng để hoa chăng 108 và chồng có cùng một sinh họat.

Bây giờ th́ mọi sự đă lỡ, chỉ biết cầu chúc 108 là chồng của 108 nếu c̣n thương vợ th́ tha thứ để vợ chồng sum họp trở lại.
Nếu có cơ hội (hoặc tạo cơ hội) 108 nên t́m đến với chồng để nói những nỗi niềm của ḿnh hy vọng là chồng cũng hiểu là chàng cũng có lỗi đă bỏ bê vợ.

Sự thành tâm và t́nh yêu c̣n lại họa chăng có thể hàn gắn, c̣n không 108 phải t́m đến những người thân quen hay cố vấn tâm lư để giúp hàn gắn lại mối liên hệ với chồng.
Lòng mong ước của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên cho vấn đề trên: Chúc 108 thật nhiều may mắn
Ý kiến của Nữ độc thân, độc giả số 108, đăng lúc 08:32:42 AM, Nov 05, 2008
Vấn nạn/problem: Chào Cô,
Cháu 26 tuổi đả làm một điều cháu bị hối hận trong cuộc đời và t́nh cảm. Cháu với người chồng cháu đả đám cưới gần ba năm. Tôi cháu quen nhau và đám cưới cũng sáu năm. Tụi cháu thương nhau nhưng có thể bị "khắt khẩu" nên ưa gậy lộn với nhau mặt dù câu chuyện không co đáng kể. Có đôi khi ḱnh cải với nhau rồi song chuyện và cho đến ngày nay cháu cảm thấy buồn lắm. Khi con người gây gỗ với nhau tứt giận nói nhiều điều để tổn thương đối phương. V́ vậy mỗi ngày cứ argue hoài làm cho cháu chán năn lắm.
Có thể v́ vợ chồng cháu có vẫn để nên cháu làm một điều cháu bị hối hận. Cháu có làm chung với Anh chàn này bạn với chồng cháu. Cháu biết là anh chàn này thích cháu. Nên mỗi khi cháu với chồng có gây gỗ với nhau, khi cháu đi làm gặp ngựi dàng ông này để tâm sự. Cháu lại ưa flirt với Anh ta. Ngoài thích flirt với Anh ta, người đó thương xuyên an ủi cháu.
Cho đến một ngày trong gian đ́nh có nguời bị cancer, lúc đó cháu với chồng không được vui. Trong lúc gia đ́nh gặp nạn trong ḷng cháu buồn lắm và người chồng không có biết quan tâm hoặc an ủi cháu. Cháu không hiểu tại sao nữa trong lúc gia đinh bi gặp nạn lúc nào người đàn ông khuyến khích cháu hảy cố gắng mà điều đó chồng cháu không có làm được. Trong ḷng cháu cảm thấy lồn lộn.
Có một đêm người đàn ông này theo cháu vô b́nh viện thăm gia đ́nh. Khi ra về, cháu với người đàn ông đi lấy xe ỡ parking garage. Không may người chồng cháu trong lúc đ́ kiếm cháu thấy hai người hôn nhau.
Khi ngựi chồng cháu thấy được không có c̣n sống với cháu nữa. Không dấu với cô, cháu với đàn ông này nhiều lần hôn nhau, ngoài hôn ra cháu không có thích thu về t́nh dục với đó. Bầy giờ cháu bị mang tiến là ngoại t́nh.
Cháu không hiểu nữa ngoài thích flirt hay hôn người đàn ông đó, cháu không có thích t́nh dục hay cảm t́nh ǵ với người đó. Cháu cũng không hiểu tại sao cháu có tŕnh trạng này. Mỗi khi cháu buồn phiền cháu t́m người đàng ông này để an ủi cháu. Trong đôi phút ngây mụi cháu đả đánh mất t́nh cảm ḿnh, và cảm thấy nhớ đến và không có thể thiếu chồng được. Chồng cháu đả xa cháu hai tháng rồi va cháu không có đến với người đàng ông kia nữa.
Thưa cô, cháu có phải là một ngượi đàn bà xấu xa không? Tại sao cháu có lỗi lầm đó? Làm sao chau cố thể sây dựng lại với chồng cháu? Lỗi lầm cháu có thể tha thứ được không? Xin cô cho cháu lời khuyên và nhận sét trong khi cháu có nhiều điều thắt mắt.
Lòng mong ước của Nữ độc thân cho vấn đề trên: Uoc gi co ben nhau!
Ý kiến của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên, độc giả số 107, đăng lúc 03:33:11 PM, Nov 04, 2008
Vấn nạn/problem: Câu chuyện của nữ dộc gỉa 105 làm tôi nhớ lại câu chuyện của tôi cách đây 5 năm về trước và đă làm cho tôi rất là sợ hăi trong vấn đề cho bạn hay cho người ngóa " share pḥng" rồi trở thành "share t́nh".

Chúng tôi lập gia đ́nh từ bên VN và đă có với nhau 2 đứa con, bây giờ các cháu đă lớn và đă lập gia đ́nh, sau khi câu chuyện xảy ra, tôi rất là chán ngán ḷng chung thủy của đàn ông, tôi nói ra như vậy không phải tôi nói chung tất cả, nhưng thật sự tôi không dám tin người đàn ông nào nữa, cứ tưởng tượng nh́n vào cái miệng của họ nghe họ hót ra những lời ngọt ngào, bay bướm làm tôi rùng ḿnh và buồn thay, tôi không cảm thấy rung động mà chỉ muốn chạy trốn.

Tôi có người bạn thân (gái )đă ly dị chồng từ bên VN và cô ta đang ở với đứa con trai nhưng v́ cô con dâu người Mỹ nên giữa 2 mẹ con không hợp nhau và cô ta rời khỏi thành phố đó để t́m chỗ ở khác. Cô ta có gọi cho tôi tâm sự nỗi buồn và ḥan cảnh góa phụ tôi cũng động ḷng v́ bản tính thương người với ḥan cảnh khó khăn của cô ta, tôi đă bàn với chồng tôi cho cô ta ở tạm thời gian rồi giúp cô ta kiếm việc làm sau đó ổn định rồi cô ta sẽ dọn ra ng̣ai và cô ta cũng năn nỉ tôi giúp đỡ cho cô ta lúc ban đầu, Trước t́nh huống khổ nạn như vậy tôi không hề nghĩ xa xôi ǵ cả, mặc dầu mấy chị em tôi đều khuyên không nên giúp như vậy,nếu muốn giúp th́ giúp tiền giúp bạc chứ cho ở chung nhà sẽ xảy ra những chuyện không tốt, tôi nghe cũng hơi lo , nhưng tôi tin tưởng chồng tôi, và tôi vượt qua mọi lời khuyên của chị em và bạn bè. Thời gian trôi qua, ban đầu thật tốt đẹp và tôi lại càng tin tưởng chồng tôi nhiều hơn và cả người bạn gái của tôi nữa. Nhưng đâu ai biết được chữ " NGỜ " hiện ra làm tôi chới với không kịp chuẩn bị tinh thần thật là một cơn sốc qúa tàn nhẫn đến với tôi vào một buổi chiều sau khi tôi đi làm về, chồng tôi hẹn tôi ra ng̣ai ăn cơm tối, bỗng nhiên tôi có cảm giác lo sợ có lẽ trời phú cho đàn bà có tính nhạy cảm nên tôi nghĩ sẽ có chuyện chẳng lành xảy ra, nhưng lại không dám nghĩ ǵ hơn, chi7 biết là trong ḷng rất là lo lắng, nhưng cũng ráng b́nh tĩnh ra gặp chồng tôi. Khi tôi vào trong tiệm ăn th́ tôi thấy cô bạn tôi cũng ngồi ở đó . Và tôi lại càng hồi hộp hơn, rồi sự việc đă đến rồi sẽ đến thôi, sau đó chồng tôi mở lời trước là ông ta và cô bạn tôi đă có cảm t́nh với nhau và hai người đă lỡ có con với nhau, cô ta đă mang bầu 3 tháng. Tôi nghe xong mà bàng ḥang vô cùng và tôi đă không muốn níu kéo ǵ với chồng tôi nữa, chỉ cảm thấy ḿnh bị tổn thương rất nhiều. Cho nên tôi rất là hận chồng tôi và coi thường người đàn bà mà tôi đă cưu mang. Chuyện đời khó nói và chuyện t́nh khó lường, trong thời gian cô bạn ở chung nhà với tôi, tôi không thấy một dấu hiệu ǵ khả nghi giữa chồng tôi và cô ta cả. V́ họ qúa kín đáo và tôi quá tin tưởng với người chồng ḿnh tin yêu và người bạn " dễ thương " của tôi.

Sau một thời gian chung sống với cô ta, tôi không biết v́ lư do ǵ mà hai người lại chia tay, cô ta có viết cho tôi lá thư và nói là “ chồng tôi không quên tôi được, ông ta bị dày ṿ lương tâm, từ những phát xuất đó giữa ông ta và cô ta xảy ra căi nhau rồi ly dị.

Cách đây khỏang 1 năm, ông ta có gọi cho tôi và muốn quay trở lại , nhưng tôi đă dứt khóat không nhận v́ ḷng tôi đă nguội lạnh, và không c̣n có niềm tin với bất cứ người đàn ông nào nữa, mặc dầu trong thời gian qua, tôi có nhiều người đeo đuổi, nhưng tôi rất hững hờ, có lẽ con tim tôi tan nát và chai ĺ rồi, hết rung cảm để đón nhận hay cảm động điều ǵ nữa cả. Buồn thay!
Lòng mong ước của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên cho vấn đề trên: Lời khuyên đến những ai có nhà muốn cho share nên cẩn thận. "share pḥng" nên coi chừng " share t́nh" , tiền mất không tiếc mà mất cả một hạnh phúc do ḿnh tạo dựng thật chẳng nên các bạn nhé.!
Ý kiến của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên, độc giả số 106, đăng lúc 07:35:26 AM, Oct 20, 2008
Vấn nạn/problem: Thảo Anh copy cái link này

rồi email cho chồng, khi anh chàng đọc được hy vọng sẽ hiểu ra mọi chuyện. Nếu chàng không đọc email, Thảo Anh đem chuyện này nói với một người thân nào đó mà người này hay tiếp xúc với chồng và làm mọi cách để chồng Thảo Anh nói chuyện với người bạn kia.
Thảo Anh vô tội trong chuyện này và phải cần được minh oan.
Lần sau cũng nên cẩn thận khi phải tiếp xúc với những người khác phái khi ở chung nhà.
Nếu Thảo Anh c̣n bố mẹ chồng hay những người thân của cả hai bên, đến tâm sự với những người này và mong mỏi là họ sẽ giúp đỡ Thảo Anh, cần phải giải thích mọi chuyện. Chàng vẫn c̣n về ân ái với Thảo Anh th́ Thảo Anh vẫn c̣n hy vọng, hăy dùng những lời ngọt ngào để giải thích cho chàng hiểu, worst come to worst th́ phải đi t́m Cố Vấn Tâm Lư về hôn nhân để cứu văn cuộc hôn nhân này
Lòng mong ước của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên cho vấn đề trên: Chúc Thảo Anh mọi chuyện may mắn
Ý kiến của Chồng, độc giả số 105, đăng lúc 02:59:51 PM, Oct 18, 2008
Vấn nạn/problem: Thao Anh,
Xin hăy cho ư kiến. Chào Cô. Chuyện của cháu thật là đau ḷng. Cháu với chông đám cưới gần hai năm. Vợ chồng dượng lên sự việt đả ỗng định cuộc sô'ng cho đến một nga`y.......
Vợ chồng cháu co đi làm và ở chùng một nhà người bạn chồng. Người bạn chồng của cháu thương thầm cháu. Lúc đầu cháu không để ư tại v́ chỉ biết chồng ḿnh thôi. Cho một hôm chồng cháu đi làm, chỉ có cháu, 5 người cháu của cháu với người bạn ở nhà. Bổn nhiên người bạn đó chạy sau lương ôm eo cháu trong lúc cháu đang clean pḥng tắm. Trong lúc đó cháu mất hồn hoản sợ , không biết làm ǵ ? Cháu mới sô người đó ra, bỏ chạy, người bạn đó nắm tay của cháu kẹo lại. Anh ta sexual harrass cháu . Anh ta ôm cháu lại thật là chặt rồi hôn cháu. Cháu lại cắng cự sô anh ta ra nữa.
Mội chuyện điều sảy ra một lúc cháu không có nhớ rỏ . Khi lúc cháu sô anh ta ra , th́ vừa bước chân bỏ chạy, cháu nghe tiếng chồng cháu hét lên "tại sao hai người làm vậy?" Rồi bỏ đi không cho cháu cơ hội giải thích. Không có biết chồng cháu về lúc nào. Lúc chồng cháu bỏ đi con người cháu bị mất hồn. Người bạn của chồng của cháu chạy vô pḥng trốn.
Cháu muốn gọi cho chồng cháu giải thích, nhưng cell phone bỏ quên chổ làm. Chồng cháu quay trở về lấy tiền bạc đi hết. Lúc đó cháu rất là đau ḷng, vợ chồng sống bao nhiều năm mà làm như thế , không phải ảnh lấy tiền đi mà cháu buồn. Cháu buồn v́ cháu nghỉ là anh ta nghỉ cháu sẽ lấy hết tiền. Rồi doạn quần áo đi hết trong khi đó cháu khóc lóc năng nĩ ảnh.
Vợ chồng cháu đả xa nhau gần ba tháng rồi. Cháu cứ phone năng nĩ ảnh đi về nhưng ảnh cho rằng cháu đả ngoại t́nh. Cho đến bây giờ cháu vẫn c̣n tức trong ḷng ảnh không cho cháu giải thích lúc đầu. Cháu sau này giải thích cho anh nghe rằng. Tại sao chồng cháu không có đi hỏi bạn ảnh trong đó người đó thích cháu. Cháu đâu có ư ǵ với người đó. Cháu giải hoài đến khi cháu mới tức người chồng cháu là vợ chồng sống chung với nhau mà không có tinh tưởng với nhau.
Người chồng của cháu đả nói lời dứt khoát với cháu. Nhưng cháu không có nghỉ vậy và c̣n huy vọng nũa.Mỗi khi anh ta lén lúc hẹn gặp cháu. Anh ta lại muốn ân ái với cháu. Khi hai người hôn nhau cháu cảm thấy anh ta c̣n yêu cháu , nhưng không có muốn quay về lại.
Thời gian cứ keo như vậy, cháu lại buồn mặt dù có gặp mặt nhau.Cháu không có biết nên làm ǵ bây giờ? Có nên kết thúc với chồng cháu? Cho đến bây giờ cháu không tinh rằng hai người chia tay nhau. Cháu không biết nói ǵ hơn, cám thấy nói ra tâm sự này đả gây gắt trong ḷng. Theo Cô đả đọc qua quàn cảnh cháu Cô nghi sao? Hảy cho cháu lời khuyền thành thật mặt dù sẽ làm cho cháu buồn. Cháu bây giờ mù quán không co sáng suốt.
Lòng mong ước của Chồng cho vấn đề trên: Lúc nào trong ḷng cháu vẫn thương chồng cháu. Ước ǵ có thể bên nhau.
Ý kiến của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên, độc giả số 104, đăng lúc 04:03:23 PM, Oct 01, 2008
Vấn nạn/problem: Tôi rất thích trang nhà của VNNB, tin tức cập nhật nhanh và khung ảnh online video nghe tin tức, thêm nữa là được nghe hát, cái lương.....cứ như là cái máy truyền h́nh nho nhỏ ở bên cạnh muốn nghe lúc nào th́ nghe, và vô t́nh tôi thấy mục " Mưu cầu hạnh phúc" liền ghé mắt vào xem, phải nói là nếu chị em bạn gái có điều ǵ u - uẩn, khúc quanh co trong cuộc sống vợ chồng, con cái .... mà nói ra không được nên vào đây mà trút hết tâm sự cho nhẹ nhàng tâm hồn, chứ chất chứa măi có ngày điên th́ khổ , bên Mỹ dễ nổi cơn điên lắm quư bà ạ và nhất là đến cái tuổi " bạt kinh kỳ" nữa lại càng khốn khổ .

Để tản mạn cùng với độc giả 103, cho tôi được tiếp nối ư của bà trong phận làm "sen" nhé . Bà ạ , làm "sen" cũng có giá lắm, cho nên tôi xin được phép thêm vài hàng nữa cho đủ bộ: " ban ngày làm "sen", tối làm bà "chủ ", như vậy bà vẫn là nội tướng đấy!

Đọc xong 5 điều tối kỵ của các bà vợ, tôi thấy ít nhiều không đúng lắm, chỉ có một phần nào nho nhỏ tật xấu thôi mà cái tật xấu đó cũng dễ yêu lắm, này nhé, nếu không có dễ yêu th́ làm sao có cơ hội để cho mấy ông có đề tài mà viết nhỉ!
Lòng mong ước của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên cho vấn đề trên: Sống cho có ư nghĩa để khỏi phải tiếc nuối điều ǵ cả.

Ý kiến của Nữ độc thân, độc giả số 103, đăng lúc 09:38:19 PM, Sep 21, 2008
Vấn nạn/problem: Trong lúc quởn, sau khi làm xong bổn phận "con sen" cho chồng, cho con xong tôi gọi cho cô bạn thân than thở những cay đắng gặm nhấm về "lão" phu quân (vợ chồng già rồi chức vụ được thăng là "lão") của tôi thì 5 phút sau khi gác máy điện thoại thì tôi nhận được bài viết này và xin đăng lên trong mục "Mưu Cầu Hạnh Phúc", hy vọng nhận được nhiều ý kiến san sẻ của quý vị.
5 điều tối kỵ của các bà vợ
Các bà chỉ muốn lấy chồng giàu để được ăn sung mặc sướng, nếu không lấy được người như vậy th́ cũng chỉ biết hối thúc chồng kiếm nhiều tiền th́ sớm hay muộn sẽ làm ông xă chạy xa. Đây chỉ là một trong năm đức tính mà cánh nam giới ngán nhất ở vợ ḿnh.

Phụ nữ nếu không muốn làm cho chồng phát điên th́ nên tránh xa 5 thói xấu: cằn nhằn, lắm chuyện, ỷ lại, ghen tuông, đa nghi, theo kết quả điều tra của các chuyên gia tâm lư hôn nhân gia đ́nh Trung Quốc.

Cằn nhằn - cái loa phóng thanh không bao giờ tắt

Đàn ông ngán ngẩm nhất là nghe vợ suốt ngày ca cẩm đủ thứ chuyện trong nhà, ngoài ngơ. Người vợ dù xinh đẹp đến mấy mà có tật nói nhiều, thêm tính dữ dằn th́ đối với người chồng, sắc đẹp ấy cũng coi như bằng không.

Đi làm vất vả, về nhà lại nghe vợ ca về “thành tích bất hảo” của các con, chuyện tiền ít mà thịt cá rau dưa th́ đắt đỏ, nhà dột, nợ đ̣i…, người chồng rầu thối ruột. Nhưng điều đó vẫn chưa làm anh ta điên tiết bằng việc vợ cứ mở miệng là than chồng không chịu giúp việc nhà, ăn xong là nằm ườn xem TV mà lương, địa vị nào có bằng ông A, B, C…

Lời khuyên: Nếu bạn không tự sửa được tật cằn nhằn th́ nên nhờ đến sự trợ giúp của bác sĩ tâm lư, nếu không ắt có ngày chồng bạn sẽ phải nhờ đến bác sĩ tâm thần.

Tật ngồi lê đôi mách - bộ ăng ten thu phát siêu nhạy

Phụ nữ mắc tật này chẳng khác ǵ bộ ăng ten thu phát siêu tốc công suất: nghe ngóng nhanh, truyền đạt tức thời, không hề qua xử lư. Mà nội dung những thông tin ấy chủ yếu là chuyện riêng tư của người khác. Có khá nhiều phụ nữ luôn cảm thấy sung sướng khi biết điều bí mật của người khác và lập tức truyền đạt lại cho người thứ ba, thứ tư…, thậm chí c̣n thêm mắm dặm muối cho tăng phần ly kỳ, hấp dẫn.

Phần đông họ không có ác ư, chủ yếu là “kiếm chuyện làm quà”, song có lúc t́nh cờ gây ra hậu quả khó lường.

Lời khuyên: Các bà vợ nên học cách đóng - ngắt mạch ăng ten của ḿnh, không tiếp nhận các tín hiệu lạ, không phát đi những thông tin có thể gây hại cho người khác, đặc biệt cho người thân của ḿnh.

Ỷ lại - như thể người thừa

Phụ nữ chân yếu tay mềm, lại vướng bận con cái nên thường phải nương nhờ vào sức lực và năng lực của đức lang quân. Điều đó không có ǵ đáng trách. Tệ hại nhất là các bà vợ ỷ lại hoàn toàn vào chồng, từ chân tay đến trí năo, dần dần h́nh thành tư tưởng ỷ lại thâm căn cố đế.

Tính ỷ lại được các chuyên gia tâm lư hôn nhân gia đ́nh chia làm bốn loại:

Ỷ lại về mặt trí óc: Khi gặp chuyện th́ không động năo suy nghĩ, khi phát sinh vấn đề trong cuộc sống th́ nhất nhất dựa vào chồng.

Ỷ lại việc nhà: Mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà đều không biết làm hoặc không muốn làm, dựa vào sự yêu thương, chiều chuộng của chồng, phó mặc mọi việc cho chồng, chỉ thích ngồi chỉ tay năm ngón.

Ỷ lại trong sự nghiệp: Không có chí tiến thủ, chỉ muốn chồng mau thăng quan tiến chức để hưởng vai tṛ phu nhân.

Ỷ lại về kinh tế: Ngay từ đầu đă chỉ muốn lấy chồng giàu để được ăn sung mặc sướng. Nếu không lấy được người như vậy th́ cũng chỉ biết hối thúc chồng kiếm tiền càng nhiều càng tốt.

Lời khuyên: Đừng coi chồng là cây cột vô tri, để chúng ta dựa vào, chẳng may khi cột đổ biết dựa vào đâu?

Ghen tuông - chua hơn giấm, cay hơn ớt

Phụ nữ có hờn ghen đôi chút cũng là một nét đáng yêu nhưng ghen tuông đến mức đổ nồi trôi rế th́ quả đáng sợ.

Các chuyên gia tâm lư cũng chia ghen làm 4 loại:

Ghen bóng ghen gió: Thường có cảm giác chồng có thái độ, cử chí khác thường với cô gái nào đó nên hay tra hỏi vặn vẹo, tủi hờn, khóc thút thít hay đá thúng đụng nia vô cớ.

Ghen ra mặt: Khẳng định chồng có đối tượng khác, công khai tuyên chiến với chồng, thể hiện sự nóng giận của ḿnh qua ngôn ngữ, hành vi hoặc lạnh nhạt, xa lánh chồng, bất hợp tác trong mọi mặt cuộc sống.

Ghen ngấm ngầm: Bí mật theo dơi chồng, quyết tâm ŕnh bắt quả tang, không được th́ cay cú.

Ghen lồng lộn: Công khai chỉ trích chồng (thậm chí lăng nhục, thoá mạ) trước mặt những người khác.

Lời khuyên: Bạn cứ b́nh tĩnh và hăy thể hiện bản thân ḿnh vượt trội hơn hẳn về mọi mặt so với đối tượng của chồng (nếu có).

Đa nghi - cảm giác quanh ta đâu đâu cũng là chuyện xấu

Nhiều phụ nữ có tính pḥng vệ và cảnh giác quá cao, sinh ra nghi kỵ tất cả mọi người, mọi việc. Trong cuộc sống gia đ́nh, điều nghi kỵ số một là nghi chồng có quan hệ mờ ám với phụ nữ khác. Ngoài ra họ c̣n có thể nghi chồng giấu bớt tiền lương để lập “quỹ đen”, chồng không thương yêu ḿnh, thậm chí là chồng đang ngấm ngầm ghen ḿnh. Đó là chưa kể việc họ suốt ngày lải nhải bên tai chồng những điều nghi ngờ (thường là vô căn cứ) của ḿnh đối với những người, những việc bên ngoài gia đ́nh.

Lời khuyên: Tin nhau mà sống. Mất niềm tin là mất tất cả.
Lòng mong ước của Nữ độc thân cho vấn đề trên: Tình vẫn đẹp như thủa ban đầu.
Ý kiến của Mẹ, độc giả số 102, đăng lúc 04:42:37 PM, Sep 12, 2008
Vấn nạn/problem: Tôi xin được góp ư với độc gỉa 97.

Thưa bà , tôi cũng làm Mẹ của 2 đứa con, một trai và một gái, cháu trai lớn đă ra trường và đi làm, duy cháu gái c̣n thêm 1 năm nữa cũng xong đại học và tôi cũng đang chuẩn bị rất nhiều về mặt tâm lư một khi các cháu xin được dọn ra ngoài tự lập với bất cứ lư do ǵ mà các cháu thấy hợp lư hợp t́nh cho cuộc sống của các cháu.

Tôi c̣n nhớ ngày đầu tiên cháu trai lớn của tôi sau khi cháu có được việc làm, cháu đă ôm tôi và nói:" Mẹ nh́n vào mắt của con, h́nh ảnh của Mẹ lúc nào cũng nằm trong đó, dù con có ở xa Mẹ, con cũng vẫn măi là của Mẹ". Tôi đă linh cảm được ư của con trai tôi muốn nói ǵ, và tôi đă ̣a lên khóc, lúc đó ḷng tôi đau quặn và tim tôi đau nhói đến ngộp thở. Thưa bà, lúc đó tôi chỉ ao ước đứa con của tôi bé nhỏ lại để tôi để tôi c̣n có cháu bên cạnh suốt cả đời của tôi, tôi buồn cả 1 tuấn lễ cho đến khi cháu gái út tôi gửi cho tôi một lá thư kèm theo một bó hoa hồng đỏ, cháu nói màu đỏ tượng trương con c̣n có Mẹ, và sau khi đọc xong là thư tôi đă thông hiểu và cảm thông được cảm nghĩ của các cháu, tôi lại có niềm tin vào các con nhiều hơn. Sau đây là lá thư cháu gái út viết cho tôi, hầu mong khi bà đọc xong , bà sẽ t́m lại sự an b́nh trong tâm hồn với sự thông cảm của 2 thế hệ bà nhé.

“Dear Mommy,
You have taken good care of me since the day I was born, but you must let me and Anh D. learn how to take care of ourselves. I am growing up to be a strong and independent woman, but I need you understand that I also need freedom. You'll never be lonely as long as Anh D. and I love you. Distance can never get in between us. Please be strong for us. let Anh D. and I spread our wings and fly out into the world, but always know that your children will always come back home when you need them. You are irreplaceable and my love for you grows everyday. No matter where I go after college, or far I'll be after I get my job, you must know that MY HEART WILL ALWAYS STAY AT HOME WITH YOU, because you are my home. Love, Con gai cua Me "
Lòng mong ước của Mẹ cho vấn đề trên: Chúc bà luôn vui, khỏe và nhiều như ư.
Ý kiến của Cha, độc giả số 98, đăng lúc 08:01:46 PM, Sep 10, 2008
Vấn nạn/problem: Góp ư với độc gỉa 97
Thưa bà,
Con cái đi t́m độc lập cho riêng ḿnh là điều rất thường thấy trong cuộc sống trên đất Mỹ.
Chelsea Clinton, khi c̣n là con Tổng thống Mỹ đương nhiệm đă chọn đi học Stanford, không nghe lời Cha Mẹ theo học Harvard hay Yale gần nhà hơn v́ sợ Cha Mẹ hay tới thăm.
Trong khi Cha Mẹ dành cho con t́nh yêu thương th́ chúng lại chỉ thấy t́nh cảm đó chật chội và chỉ muốn thoát ra. Bà hăy suy nghĩ trường hợp của Chelsea xem sao?
Khuynh hướng của Cha Mẹ là muốn măi ôm lấy con trong ḷng - và điều này là tự nhiên - th́ con cái chỉ muốn tung cánh bay cao, bay xa tới những bầu trời xanh khác cho thoả ḷng ước ao khám phá.
Thượng đế đă đặt vào ḷng con em chúng ta một ước vọng thích đi xa, thích phiêu lưu, thích t́m hiểu chính ḿnh. Đó chính là động lực của sự tiến hoá.
Tuổi trẻ thích nh́n về trước. Tuổi già thích nh́n lại đằng sau.
Bà c̣n nhớ gà Mẹ nuôi gà con không? Khi những con gà con đă khôn lớn, gà Mẹ thường mổ những con nào chỉ biết quanh quẩn bên Mẹ mà không dám đi kiếm ăn một ḿnh. Nay con bà muốn đi kiếm ăn một ḿnh, điều đó cũng có lư do của nó.
Viết những lời trên tới bà, tôi chỉ ước mong bà hiểu những suy nghĩ hiện nay của giới trẻ. Tôi không biết phải khuyên bà hành động ra sao bây giờ. Tôi cũng chỉ mong muốn hai Mẹ con bà quanh quẩn, đùm bọc lẫn nhau và nếu cần khi nó lập gia đ́nh, bà có cơ hội giữ cháu làm niềm vui nhưng nếu thực tế có khác đi cũng đành phải chấp nhận.
Xin bà hăy quay về với niềm tin tôn giáo. Cầu nguyện ơn trên ban cho ḿnh sự sáng suốt để lựa chọn và sự can đảm để chịu đựng.
Lòng mong ước của Cha cho vấn đề trên: Kính chúc bà vạn an.
Hiếu Học
Ý kiến của Mẹ, độc giả số 97, đăng lúc 04:31:43 PM, Sep 10, 2008
Vấn nạn/problem: Tôi có cô con gái năm nay cháu 23tuổi và đă ra trường, có việc làm. Cháu ở chung với tôi cho đến khi cháu vào đại học và sau đó ra trường cháu cũng về ở chung với tôi. Mẹ con tôi sống rất là vui vẻ và hạnh phúc, trong thời gian đó phải nói là những ngày thật vô cùng hạnh phúc với tôi.
Cách đây 1 tuần , cháu có nói với tôi là cháu muốn dọn ra riêng ở với các bạn của cháu mà chúng nó học chung hồi c̣n học ở đại học, tôi nghe xong cảm thấy buồn , cả cơi ḷng tôi như tan nát và không ngăn được nước mắt, cháu thấy tôi khóc cháu cũng đau ḷng lắm, và cháu có nói là bây giờ con đă lớn , cho con ra ng̣ai ở để tự lập, ở với Mẹ , Mẹ lo đầy đủ làm con thấy ḿnh không có trưởng thành được. Tôi th́ không chấp nhận được những giải thích của cháu và cũng không chấp nhận điều ǵ khi cháu muốn dọn ra ngoài , rồi từ hôm đó cháu có vẻ tránh né mỗi khi gặp tôi.

Tôi không biết phải làm sao? V́ tôi chỉ có một ḿnh cháu mà thôi. Tôi có nói với cháu là tôi chỉ chập nhận nếu cháu lập gia đ́nh c̣n không th́ tôi không sao mà chấp nhận được.
Xin quư vị cho tôi ư kiến nên phải thế nào! nếu không tôi sẽ đau khổ lắm.
Lòng mong ước của Mẹ cho vấn đề trên: Chỉ mong cuộc sống b́nh an và chỉ muốn nh́n thấy niềm vui của con cái là niềm hạnh phúc của ḿnh.
Ý kiến của Cha, độc giả số 96, đăng lúc 05:54:14 PM, Aug 18, 2008
Vấn nạn/problem: Gửi tới Độc giả số 60:

Con gái tôi cũng đă không may gặp phải trường hợp tương tự từ khi mới được vài tháng cho đến năm 3 tuổi; nhiều khi cháu chảy máu cam ướt cả gối. Lúc đó chúng tôi đang ở St. Paul, Minnesota. Theo lời bác sĩ th́ v́ mùa đông dùng sưởi nên màng mũi của cháu bị khô. Dù có dùng máy phun hơi nước và bác sĩ cho uống vit. K, nhưng bệnh của cháu cũng chỉ cầm chừng chứ không dứt hẳn. Thế rồi năm cháu gần được 3 tuổi th́ chúng tôi dọn về Houston, TX để t́m việc làm. Lúc đó đang là mùa hè nên khí hậu rất nóng và ẩm. V́ hai chúng tôi suốt ngày lang thang t́m việc nên phải mang cháu theo, đi ngoài trời nắng. Nhưng lạ lùng thay, sau 4 tháng như vậy, tự nhiên cháu hết bị chảy máu cam và rồi dứt hẵn từ đó (nay cháu đă được 29 tuổi). Nếu khí hậu nơi ông cư ngụ quá khô th́ ông nên có máy phun hơi nước trong nhà để giữ độ ẩm. Cho cháu ra ngoài nắng mỗi ngày vài tiếng đồng hồ- không đội mũ- thử một thời gian xem sao.
Lòng mong ước của Cha cho vấn đề trên: Chúc Ông và Cháu nhiều may mắn.
Ý kiến của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên, độc giả số 95, đăng lúc 03:01:22 PM, Aug 17, 2008
Vấn nạn/problem: Kiến trong miệng chén có ḅ di đâu .
Bà nên học cách đánh ghen và giữ ông nhà của Hoạn Thư, nghĩa là dùng cả văn lẫn vơ,có bao nhiêu khả năng, phương tiện tung ra hết, kể cả chuyện thuê mật thám tư,
- Dêm khuya th́ nỉ non thánh thót bàn chuyện học của con nhỏ, ngồi bên cạnh ổng bên máy computer,khiến ổng khong dám mở yahọo.mail ,gmail,hotmail v.v.
Dùng cả nước mắt, hầu bao, tay ḥm ch́a khoá .v.v.
Dùng ngay chiêu thức củâ ong ấy,là bà cũng phấn son,ăn diện, lui tớy Mỹ viện,(giả vờ thôi)
ông ấy sẽ hoảng vía lên ngay do Nên cùng ông xă và cháu nhỏ di du lịch,di cruise, ăntiệm v.v.

- cũng nên kiểm diểm lại bản thân xem ông xă không thích ḿnh cái ǵ, dể bổ khuyết,nên ap dụng phương sách đắc nhân tâm vơi ông xă
Mao muôi vàí y tho^/.
Lòng mong ước của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên cho vấn đề trên: Mong ông xă lại trở lại với nếp sống mẫu mực yêu vợ thương con như cũ.
Ý kiến của Nữ độc thân, độc giả số 94, đăng lúc 07:06:45 AM, Aug 16, 2008
Vấn nạn/problem: Tôi có một người bạn trai. B́nh thường, chúng tôi rất thương nhau, nhưng mỗi khi có chuyện th́ thật khó mà tưởng được. Đối với anh, tôi có nhiều điểm cần phải được chỉnh đốn và anh đă không ngần ngại nói ra với tôi. Tôi v́ thương anh và biết anh là một người rất dễ tự ái nên rất sợ bắt lỗi anh. Cứ mỗi lần anh giận là tôi buồn rầu và cứ tự trách ḿnh là đă gây ra chuyện v́ anh giận rất lâu và tôi luôn là người xin lỗi thật nhiều. Gần đây, tôi cảm thấy chán nản v́ vấn đề này cứ kéo dài.
Lòng mong ước của Nữ độc thân cho vấn đề trên: Xin hăy cho tôi lời khuyên để giúp chúng tôi thay đổi được t́nh trạng này và v́ tôi vẫn c̣n rất yêu anh.
Ý kiến của Vợ, độc giả số 93, đăng lúc 04:50:54 PM, Aug 15, 2008
Vấn nạn/problem: “ giữ người ở lại chứ không giữ người đi” , tôi cứ bị ám ảnh câu này mà không quyết định được chuyện t́nh cảm giữa tôi và ông nhà tôi.

Chúng tôi lấy nhau đă 10 năm và có với nhau 1 cháu trai, nay đă 5 tuổi, chúng tôi có con trễ nên con vẫn c̣n nhỏ. Công việc của ông nhà tôi hay đi công tác thường xuyên vào những năm sau này, mỗi lần đi xa như vậy chúng tôi đều thương nhớ nhau rất nhiều cho nên tôi đă tin ông nhà tôi tuyệt đối và không có ư ǵ nghi ngờ cả. Ngày tháng trôi qua vẫn êm đềm trong cuộc sống, tôi vẫn làm đủ bổn phận người vợ, người mẹ trong mọi trách nhiệm của ḿnh. Vào khoảng vài tháng gần đây, tôi phát hiện ra ông nhà tôi có những trạng thái , hành động không giống như mọi lần nữa như ít nói hơn, trầm ngâm hơn, ít đùa giỡn với cháu nhỏ, và có một điều tôi khẳng định là ông hay ngắm ḿnh trong gương, chải chuốt hơn và ngồi trên internet rất khuya, lấy cớ là làm công việc. Hồi xưa th́ không có những hành động như vậy.

Tôi không biết phải làm sao, sống rất là mệt mỏi v́ tôi không muốn ghi ngờ điều ǵ với ông nhà tôi nhưng nh́n qua mấy sự việc như vậy tôi phải làm ǵ đây? Rất mong ư kiến và hổ trợ của quư vị khi đọc được những hàng tâm sự này của tôi.
Lòng mong ước của Vợ cho vấn đề trên: Hạnh phúc trong tay không muốn bị mất và cần sự chân thành với nhau .
Ý kiến của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên, độc giả số 92, đăng lúc 05:53:37 PM, Jul 25, 2008
Vấn nạn/problem: Đọc được những lời tâm sự của Cô, tôi rất thông cảm ḥan cảnh của cô. Tôi nghĩ Cô cũng đừng nên buồn mối t́nh không trọn vẹn này mà cô nên chúc mừng , ủng hộ tinh thần cho anh ta, v́ đi tu không có phải dễ đâu Cô ạ. Thất t́nh mà đi tu cũng không phải là dễ mà phải "có ơn kêu gọi " ( bên Công giáo hay nói như vậy) mới tu được đấy.
Nếu anh ta đă có ư nguyện và được ơn kêu gọi dù Cô có làm mọi cách giữ anh ta lại cũng rất là khó, nhiều khi chính ḿnh lại mang thêm tội nữa. Cuộc đời c̣n dài, cô c̣n trẻ, hăy mở cửa sổ tấm ḷng ḿnh rồi Cô sẽ gặp được nhiều điều may mắn , như ư.
Lòng mong ước của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên cho vấn đề trên: Chúc Cô t́m lại nguồn vui cho tâm hồn.
Ý kiến của Nữ độc thân, độc giả số 91, đăng lúc 04:35:09 PM, Jul 18, 2008
Vấn nạn/problem: Tu là cội phúc , t́nh là dây oan” câu nói này không biết có đúng không? Hay là tu để trốn tránh sự thật mà cho đến bây giờ tôi vẫn c̣n thắc mắc không hiểu sao mỗi lần tôi nghĩ đến tôi lại buồn và cũng không tránh được sự hờn giận v́ ḿnh đă đặt t́nh cảm qúa sâu đậm cho người ḿnh thương, để cuối cùng câu nói là :” từ giă em, anh muốn đi tu, v́ cuộc đời , t́nh người qúa đau khổ “.

Thật đúng như vậy, tôi có quen một người , anh ta hơn tôi 5 tuổi, chúng tôi rất là hợp ư và hiểu nhau rất nhiều. Chúng tôi hiểu nhau đến nỗi, chỉ nh́n ánh mắt của nhau là chúng tôi biết là đương sự muốn nói ǵ rồi. Trong thời gian quen nhau đă 3 năm, phải nói là thời gian thử thách, t́m hiểu và tôi đă trân quư t́nh cảm giữa anh và tôi. Nếp sống của anh rất mộc mạc, chân quê nên tôi càng thương mến, và có điều là chúng tôi chưa đặt vấn đề hôn nhân, v́ tôi c̣n đi học cho xong MS vào cuối năm tới. Ngày tháng trôi qua, giữa 2 chúng tôi vẫn êm đềm, vui vẻ trong t́nh cảm. Cách đây khoảng 2 tháng, anh hẹn tôi ra ngoài nói chuyện làm tôi cũng lo lắng, hồi hộp và tôi cũng có linh cảm được cảm giác của tôi.
Anh cho biết là anh muốn đi tu ( anh là người Công Giáo) và muốn chia tay tôi , và mong tôi tha thứ cho anh và ủng hộ cho anh về mặt tinh thần trong lớp áo nhà tu. Tôi như trên trời rơi xuống , chết lặng người…….và tôi chấp nhận. Bởi v́ tôi không giữ người muốn đi, nếu có giữ ở lại th́ chỉ là cái xác lạnh mà thôi. Hiện giờ anh đă vào trong chủng viện rồi. Nếu nói quên anh ta th́ thật là khó và tôi cũng không sao quên được. T́nh người đôi lúc tàn nhẫn qúa.

Ḷng mong ước của Nữ độc thân cho vấn đề trên:
Chỉ mong đựoc b́nh an tâm hồn và làm sao cho mau quên nỗi buồn này. Rất mong muốn sự chỉ bảo để tôi dễ dàng quên đi nỗi ưu phiền này.
Lòng mong ước của Nữ độc thân cho vấn đề trên: Mong sự chia sẻ của quư vị để làm sao quên đi phiền muộn day dứt trong mối t́nh này.
Ý kiến của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên, độc giả số 89, đăng lúc 05:43:20 PM, Jul 01, 2008
Vấn nạn/problem: Lời nói đầu: Trước tiên xin “Mợ Tư Đa Kao” – Tác giả - cũng như ViệtBáo Online cho phép được đăng bài dưới đây để gọi là một chút gợi ư trong vấn đề “ứng xử” với các bậc cha mẹ “già”:

Vợ Chồng Già Việt Báo Thứ Năm, 6/26/2008, 12:02:00 AM
Tác giả: Mợ Tư Đa Kao
Bài số 2335-16208312-vb5260608
Bài viết của tác giả “Mợ Tư Đa Kao” được chuyển đến giải thưởng từ lâu nhưng thiếu phần sơ lược tiểu sử và địa chỉ liên lạc. Mong tác giả “Mợ Tư Đa Kao” tiếp tục viết bài mới và vui ḷng bổ túc dùm.

Nằm nghe tiếng nước nhỏ đều từng giọt từ chiếc ṿi nước cũ trong buồng tắm, bà Tư không tài nào ngủ được.
Bà ngồi dậy, kéo màn cửa sổ, nh́n ra mảnh vườn sau hè; khoảng sân ciment và những viên gạch viền theo mí cỏ hiện rơ dưới ánh trăng sáng vằn vặt.
Không gian im vắng. Trời không một chút gió. Những bụi cây bất động trong bóng đêm. Cảnh vật quanh bà như đang say ngủ.
C̣n bà Tư, trong ḷng ngổn ngang bao nỗi sầu.
Hồi sáng này, chúa nhật, như thường lệ, bà ra vườn thật sớm.
Trong lúc quét dọn những chiếc lá khô rơi rụng phơi ngổn ngang dưới tàng cây cam,cây bưởi sau nhà. Bà nghe có âm điệu vọng ra từ trong nhà
"Ḿnh ơi, ḿnh à."
Dừng lại cố gắng nghe cho rơ
"Ḿnh ơi, giúp anh một tay"
"Chuyện ǵ đây."
Bà biết ít khi nào ông gọi bà "nhờ vả" ǵ cả, ông luôn luôn để "mặc kệ bả"
Sáng dậy là ông lo cho cái "bao tử" của ông một cách đều đặn.
Sáng nào ông cũng nấu một nồi cháo "oat meal" ông chia ra làm hai phần:
"Một của bà - một của tui." Dù ngày đó là ngày thường hay là ngày chủ nhật.
Đó là thói quen bất di bất dịch.
Buổi sáng của bà thật đơn giản. Trong lúc ông nào bày sữa với cereal. Trên tay c̣n có tờ Register. Cà kê đọc đủ thứ tin, xong rồi mới uống nốt ly sữa. Đúng chín giờ sáng. Đến giờ đi làm, ông gọi bà bằng kư hiệu:
"Những tiếng vỗ của hai bàn tay"
Sau đó nói vọng ra vườn:
"Hello, anh lên lầu thay đồ đó nghe."
Đó là những thông điệp của xếp"lớn".
Nếu chưa nghe trả lời, ông vỗ tay lần nữa.
Lần này th́ càu nhàu.
"Sáng sớm đă ra vườn. Làm ǵ mà làm hoài không hết việc." Hoặc là
"Người ǵ không biết lo cho sức khỏe, chỉ chừa không đầy năm phút cho bữa ăn sáng!"
Mặc cho ông cằn nhằn, bà đă quá quen thuộc những câu thần chú này rồi.
Bà cố gắng tận dụng thời gian, nhặt thêm cọng cỏ chỗ này, cắt xén bớt cái cành kia. Bà biết bà có thừa th́ giờ để nuốt hết phần oat meals trong chén với khoảng thời gian ông chồng "từ từ" sửa soạn mặt mày đầu cổ.
Hôm nay th́ khác. Chủ nhật mà! Ngày "tự do", free mà. Bà đâu bị giới hạn giờ giấc phải đi nhờ xe ông đến sở làm đâu.
"Cái ông già cần ǵ đây"- Bà lẫm bẫm và trả lời to lên cốt cho ông nghe cho rơ tiếng.
"Tui vô ngay. Ông cần ǵ vậy"
"Tui chóng mặt quá bà à."
Không cần đợi ông nói thêm lời nào nữa.
Bà lột bỏ đôi găng tay dính đầy đất.
Bà bước nhanh vào nhà. Chiếc quần c̣n vén lên một bên ống cao, một bên ống thấp.
Trước mắt bà, ông đứng tựa vào khung cửa, với con mắt nhắm lại... Người gần như muốn qụy ngă.
Bà hoảng hốt đỡ lấy người ông.
"Ông ơi đừng làm tui sợ."Giọng bà nói như muốn khóc. Ông chồng vẫn im ĺm, vầng trán rịn mồ hôi.
"Sao vậy hở ḿnh." Vừa nói bà vừa sờ vào trán ông, tay ông. Bàn tay lạnh ngắt tái xanh.
"Không xong rồi ḿnh ơi. Ḿnh bị cảm nặng rồi."
Bà lật đật d́u ông lại chiếc sofa gần đó.
"Ḿnh ngồi dựa vô ghế đi. Coi chừng té."
Giúp chồng yên vị vào chổ an toàn, lấy mền đắp hai chân ông lại. Bà đi vào bếp t́m củ gừng. Thái ra từng lát mỏng, bỏ vô ly nước, cho vào Microwave.
Nhấp nháy, chỉ một vài giây, bà đem đến cho ông ly nước thật ấm.
"Ḿnh uống một vài hớp cho ấm bụng. Rồi tui lấy thuốc cho ḿnh."
Đỡ lấy ly nước trong tay vợ. Tay ông run run. Bà giúp ông uống xong mấy ngụm nước ấm.
Như chợt nhớ ra điều ǵ, bà quay qua chiếc bàn, mở hộp kẹo gần đó. Vừa lột bỏ lớp giấy ngoài viên kẹo, bà vừa nói:
"À, hay là ḿnh ngậm đỡ viên kẹo gừng này nhé.V́ nếu ḿnh thiếu đường hay bị cảm lạnh th́ ăn vô vẫn tốt."
Trong khi ông ngậm kẹo. Đôi mắt vẫn nhắm nghiền. Nhưng thần thái có vẻ ổn định. Không c̣n sợ hăi nữa. Bà đi t́m thuốc cảm cho ông.
Sau khi uống thuốc, bà đặt ông vào giường. Bà muốn gọi điện thoại cho các con. Nhưng không biết nghĩ sao bà không gọi.
Bà ra vườn cắt một mớ lá xă, lá chanh. Nấu cho ông một nồi lá xông, và một ơm cháo.
Bà nhớ lại, cứ mỗi lần tụi nhỏ bệnh hồi lúc c̣n ở Việt Nam sau 75. Bà thường nấu cháo "giải cảm" cho các con ăn.
Trong nồi cháo nấu gạo nhừ được cho vào một trứng gà, nêm thêm nước mắm ngon và hành lá.
Ăn cháo nóng, cộng thêm một viên Tylenol th́ mồ hôi vả ra. Bệnh cảm khó thể tự do hoành hành con của bà.
Nhưng hôm nay, bà biết trường hợp của chồng bà hoàn toàn không phải đơn thuần cảm cúm. Mà đây là chứng u sầu trầm uất. Từ tâm bệnh sanh ra thân bệnh.
Sức chịu đựng chỉ ở một giới hạn nào đó ở mỗi con người.
Từ ngày qua Mỹ, theo diện đoàn tụ gia đ́nh, bà không được lănh một khoản trợ cấp nào từ chính phủ. Mà muốn cho con học hành cho bằng chúng bạn. Nên ông bà đă cố gắng làm việc cho các con an tâm học hành. cả nhà sống trong một apartment hai pḥng, pḥng khách vừa làm nơi ngủ cho đứa con trai.Không có tivi, radio mà chỉ có một chiếc đàn guitar thùng mà ông bà đă mua từ chợ trời Cypress cho thằng con trai có đàn nghêu ngao vào những buổi chiều buồn; đợi ba mẹ về ăn cơm tối.
Cả gia đ́nh gồm năm người, lúc nào cũng gắn bó với nhau.
Có những ngày ba mẹ đi làm về trễ, các con vẫn chờ mẹ. Hai đứa con gái học trung học, về nhà sớm nấu trước nồi cơm điện, nhặt rau đợi mẹ về nấu nồi canh.
Thằng anh trai quẩn quanh bên hai em tán dóc. Cả nhà vẫn luôn đầy ắp tiếng cười đùa.
Nhưng mục đích đặt ra khi rời khỏi đất nước vẫn là niềm mơ ước lớn của các con bà. Ngày tiễn gia đ́nh bà ra sân bay, một người bạn hay đúng hơn là một đàn anh đáng kính đă khuyến khích con bà, mà cho tới bây giờ thỉnh thoảng chúng nó c̣n nhắc lại:
"Bác tin rằng các con sẽ thành công trên xứ người, và bác chắc chắn là như vậy".
Sau mười năm miệt mài, học tập và làm việc có lúc đồng tiền lănh về có pha thêm nhiều buồn tủi. Nhưng nhờ t́nh thương gia đ́nh-cha mẹ, con cái đă vượt qua. Cuối cùng cái mục đích mong muốn đă đạt được.
Các con là niềm hănh diện cho hai vợ chồng bà.
Bà nghĩ có lẽ tuổi già sẽ nhàn hạ, từ đây hết c̣n lo âu ǵ nữa.
Nhưng nếu cuộc đời bằng phẳng măi th́ đâu có ai nói "thế gian buồn!!!"
Gia đ́nh bà đă lâm vào cảnh đó.
Trước khi băo giông, trời thường âm u. Dưới đáy sâu của biển cả cũng đang có những đợt sóng ngầm.
Sự yên tĩnh, an vui trong gia đ́nh đă bị xáo trộn. Trong nhà có lời qua tiếng lại. Có lúc mạnh mẽ, có lúc âm ỷ.
Đó là sự bất đồng ư kiến về chuyện "trăm năm" của các con bà.
Ai cũng tranh nhau biện luận, lư giải. Ai cũng cho ḿnh là đúng nhất.
Người già cho kinh nghiệm ḿnh là đúng.
"Ba mẹ thương con nên khuyên nhủ. Các con nên suy nghĩ chín chắn trong vấn đề lập gia đ́nh". Hết ba nói rồi mẹ nói.
"Cái nhà, cái áo ḿnh c̣n thay, chứ hôn sự cả đời người phải suy đi, tính lại".
Phần trẻ con th́ cho là:
"Trong t́nh yêu không có tính toán."
"Trong t́nh yêu không có lư giải?!"
Than ôi, ai ở trong cảnh này chắc cũng nếm mùi "địa ngục" của giận hờn.
Có những đêm người mẹ, người cha thức giấc, không tài nào ngủ được. Nỗi buồn cứ gặm nhấm, sự vui tươi mất dần trong bầu không khí ngột ngạt. Nỗi ḷng khó tỏ cùng ai.
Bà nói với ông có lẽ bà sắp đau nặng lắm. Ngực bà nặng chịch như có ǵ chận trong đó. Tim bà đau lói, đôi khi bà thấy khó thở.
Bụng bà đau, nhiều lúc bà không muốn ăn ǵ hết. Người bà như có ai dần khắp cả. C̣n tai bà nghe nhiều âm thanh ồn náo trong đầu. Mắt bà như mờ đi.
Ông bà thường đưa nhau xuống biển mỗi chiều chúa nhật. Chỉ để ngồi đó; bên gềnh đá ve ra mép nước. Hai vợ chồng già im lặng nh́n ngắm cảnh chiều tà trên biển. Mỗi người đeo đuổi một ư nghĩ riêng tư. Nh́n sóng biển tràn vào bờ, từng đám bọt trắng xóa bị đẩy vào và tan loăng ra... sao mà nó giống kiếp của mỗi con người. Th́ tại sao phải cứ ôm cái buồn làm chi. Tự hỏi và tự giải cho ḿnh. Nhưng bà Tư vẫn thấy trong tận đáy ḷng của bà có quá nhiều mâu thuẫn.
Nhưng chuyện ǵ rồi cũng qua, các con đă có gia đ́nh.
Trong ḷng của hai người già có nhiều niềm thổn thức riêng.
Bà thường ra vườn nhổ bụi cỏ, trồng khóm hoa, niềm vui của bà là mảnh đất sau hè.
C̣n ông th́ chong đèn đọc sách mỗi khi thức giấc.
Có nhiều đêm, bà thấy dường như ông chong đèn suốt đêm.
Mấy lúc sau này ông thường hay quên. Dáng ông có vẻ gầy hơn tóc ông đă bạc nhiều.
Đêm nay cũng như nhiều đêm khác. Nh́n ông nằm ngủ mê mệt trên giường. Thỉnh thoảng mơ "ú ớ", bà thấy thương ông nhiều hơn. Bà nghĩ vợ chồng già bây giờ nương nhau để sống.
Cái t́nh, cái nghĩa bao nhiêu năm. Từng lúc vui, buồn, được, mất, san sẻ cho nhau. Cho nên dù sau này, đôi lúc ông la lối vô cớ, bà cũng giận lắm nhưng rồi cũng cho qua. V́ bà hiểu cái khổ đau đang đầy ấp trong ḷng ông. Bề mặt là vậy nhưng bà biết ông rất cần sự có mặt của bà. Cũng như bà cần sự thấu hiểu của ông.
Ngày xưa ông bà là bóng mát che chở cho các con. Ngày nay cây đă già cành đă cỗi, nhựa sống đang cạn dần.
Mà cây vẫn bám đất, vẫn muốn giang rộng tàng cây làm bóng mát cho kẻ đường xa mỏi mệt. Người lữ khách ghé qua rồi lại đi.
Ai đó có chút vô t́nh, có chút hờ hững.
Nhưng cây vẫn luôn đứng đó. Đợi chờ!
Bóng trăng nghiêng qua khung cửa sổ
Bóng tối bao trùm lên căn pḥng.
Tiếng ngáy đều đều trở lại của ông làm bà an tâm.
Đóng lại màn cửa sổ, bà nằm xuống, kéo tấm đắp phủ lên người. Sửa soạn cho giấc ngủ.
Trong đêm trường lặng lẽ. Bà mẹ khẽ thở dài, đưa tay chùi giọt nước mắt c̣n đọng trên đôi g̣ má.
Mợ Tư Đa Kao

Lòng mong ước của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên cho vấn đề trên: Mong rằng số 86, sau khi đọc xong bài viết trên đây, có thể rút ra được điều ǵ đó khả dĩ có thể giúp ích cho trường hợp của ḿnh. Mong thay!
Ý kiến của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên, độc giả số 88, đăng lúc 01:36:07 PM, Jun 29, 2008
Vấn nạn/problem: Xin cảm phục cách độc giả # 87 đặt lại vấn đề của độc giả # 86! Không biết khi các bậc cha mẹ, nhất là các vị đă lớn tuổi, sẽ nghĩ sao khi phải "ít nhất chiều ư con để TRẢ ƠN tấm ḷng của con"! Như vậy có c̣n ư nghĩa ǵ nữa chăng câu sau đây: "Công cha như núi thái sơn, nghĩa mẹ như nưóc trong nguồn chảy ra"!?! Các vị lớn tuổi thường rất "dị ứng" với cung cách đối xử của con cái không những đối với chính bản thân các vị mà c̣n có thể là đối với các anh chị em khác mà v́ hoàn cảnh nào đó đă không được "may mắn" cho lắm! Như vậy không biết độc giả # 86 có nên coi lại "cung cách đối xử" của ḿnh trong thời gian qua có thể có điều ǵ đó không được "ổn" lắm chăng?
Lòng mong ước của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên cho vấn đề trên: Mong độc giả # 86 t́m được giải pháp "giải toả" được vấn nạn đă nêu. Độc giả ngoài cuộc e rằng khó có thể có ư kiến ǵ "hữu ích"!
Ý kiến của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên, độc giả số 87, đăng lúc 08:16:20 PM, Jun 20, 2008
Vấn nạn/problem: Con gái đầu lòng biết trọng trách, hiếu thảo, có óc cầu tiến, vàđã đạt được mục đích học vấn, nghề nghiệp và tình duyên. Tiếc rẩng người có diễm phúc có con như thế lại không biết hưởng, còn làm hoậc đối xử trái ý con. Hoậc ít nhất chiều ý con để trả ơn tấm lòng của con.
Lòng mong ước của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên cho vấn đề trên: Cháu không nói rõ cho độc giả biết cha mẹ cháu trái ý cháu như thế nào. Độc gỉa mới tìm ra nguyên do để mách nước cho cháu
Ý kiến của Con gái trong gia đình, độc giả số 86, đăng lúc 04:05:22 PM, Jun 20, 2008
Vấn nạn/problem: Em sống trong một gia đ́nh có đầy đủ cha mẹ và các em ngoan, em là đứa con gái đầu ḷng trong 4 chị em. Em học xong và đă đi làm trong 5 năm qua. V́ là con gái lớn trong gia đ́nh nên em có nhiều trách nhiệm với cha mẹ , các em của em. Em không dám nói là em lo chu toàn mọi thứ, nhưng hầu như mọi việc em đều có trách nhiệm làm tṛn trong việc làm của em lo cho cha mẹ và gia đ́nh . Sau 2 năm em đi làm, em có ư định muốn học lên nữa, và em đă đạt được mục đích, và em sẽ tốt nghiệp Cao Học trong năm tới. Các bạn em thường nói với em là người đă may mắn trong mọi lănh vực, bên cạnh đó em có người bạn trai rất yêu thương em và chúng em dự định sẽ làm đám cưới sau khi em ra trường. Nhưng em có một nỗi buồn là Cha Mẹ em đă khác biệt với tất cả những ǵ em đă thành tựu được trong cuộc đời. Cha Mẹ em đă từ chối những ǵ em muốn làm cho cha mẹ cũng như nhận thức sự thành đạt của em như tốt nghiệp Trung Học, Đại học và dự định lễ đám cưới của em.
Vậy em đă làm điều ǵ sai lầm để cha mẹ em có ư nghĩ như vậy ? Và em phải làm ǵ để làm cho cha mẹ em yêu thương em và tỏ ra hănh diện với người trưởng nữ của ông bà ?
Lòng mong ước của Con gái trong gia đình cho vấn đề trên: Ước mong cha mẹ vẫn thương và hiểu em.
Ý kiến của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên, độc giả số 85, đăng lúc 10:19:57 PM, Jun 12, 2008
Vấn nạn/problem: Em nói cho chàng biết là trong quá khứ em cũng phạm phải lỗi lầm để chàng đừng shock là em dấu chàng, nói đến một mức độ nào thôi c̣n đừng có “thành khẩn khai báo” chi tiết là có nhiều khi chàng cảm thấy ấm ức khi em và chàng mặn nồng với nhau. Đàn ông nói thế mà không phải thế, cái kéo là ở em mà thôi.

Lòng mong ước của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên cho vấn đề trên: Chúc em may mắn.
Ý kiến của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên, độc giả số 84, đăng lúc 01:52:50 PM, Jun 12, 2008
Vấn nạn/problem: Đọc những lời tâm sự của em, Cô thông cảm những lo âu mà bây giờ em mới nhận thức được những cái sai trong việc làm của em lúc c̣n trẻ. Điều cô muốn ư kiến với em là em cần phải cho vi hôn phu của em biết sự thật, bất cứ mọi liên hệ dựa trên sự nói dối sẽ sụp đổ từ bước khởi đầu. Ít nhất trong lúc này, khi chưa có hôn thú và con cái, một sự chia tay sẽ trở nên đơn giản nếu anh ta cảm thấy em không phải là người mà anh ta muốn sống trọn đời c̣n lại với em. Cô hy vọng anh ta yêu em và nhận thức rằng em đă phấn đấu rất nhiều để trở nên một người như bây giờ. Nếu em không nói cho anh ta biết và sau này anh ta biết dược quá khứ của em, anh ta sẽ cảm thấy bị phản bội và nền tảng của sự liên hệ, sự tin cẩn sẽ bị tan vỡ.
Lòng mong ước của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên cho vấn đề trên: Cô chúc em sẽ có được một hạnh phúc binh an và may mắn.
Ý kiến của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên, độc giả số 83, đăng lúc 04:15:29 PM, Jun 11, 2008
Vấn nạn/problem: Trong t́nh yêu rất cần sự chân thật, huống hồ là sự kết hôn. Em nên lựa lời để nói thật với anh chàng. Tuy nhiên, không cần khai ra nhiều chi tiết, em chỉ vắn tắt là em đă có những dại khờ lầm lỡ. Nhờ có t́nh yêu của anh chàng, em đứng vững được.
Nếu anh chàng có t́nh yêu thương, bao dung, tha thứ .... th́ cả hai quên đi quá khứ và t́m hạnh phúc ở tương lai.
Nếu anh chàng không vượt qua được 'ải quá khứ' của em, th́ em cũng đừng tiếc nuối anh ấy (em nên đi t́m người khác v́ anh ta không thương em thiệt t́nh đâu.)

Lòng mong ước của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên cho vấn đề trên: Mong em gặp may mắn trong việc t́m hạnh phúc.
Ý kiến của Nữ độc thân, độc giả số 82, đăng lúc 12:38:32 PM, Jun 11, 2008
Vấn nạn/problem: Thật là khó khăn và cũng rất là bối rối để em quyết định cho tương lai của ḿnh. Em xin được nói ra và rất mong được sự đóng góp, ư kiến và xây dựng của các Bác, Cô Chú cùng anh chị ở ngoài cuộc nh́n vào cho em quyết định.
Em xin cảm ơn trước.

Em sắp sửa lập gia đ́nh với một anh rất là tử tế, dễ thương, thông minh và vui tính, anh ta cũng là một người Công giáo ngoan đạo. Tụi em rất là thương nhau. Có một điều trở ngại là khi em c̣n trẻ, em đă sống buông thả, sa ngă, đă từng dùng drugs và cũng đă 3 lần phá thai, khi em nhận thức được th́ đă quá trễ và em đă không hănh diện về việc làm này nên em đă t́m lối thoát và em đă hoàn toàn thay đổi cuộc sống của em rồi. Điều em nghĩ, em cần phải thành thật cho bạn trai của em biết về quá khứ nhưng em lại lo sợ là nếu em nói ra sự thật th́ anh ta sẽ không cưới em. Bây giờ em phải làm ǵ?
Lòng mong ước của Nữ độc thân cho vấn đề trên: Em mong được đón nhận những lời chỉ bảo của quư vị.
Ý kiến của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên, độc giả số 81, đăng lúc 03:04:57 PM, May 27, 2008
Vấn nạn/problem: “thương cho roi cho vọt” hoặc “ dạy con từ thủa c̣n thơ…….”đó là câu mà ông bà ta thường hay nói để răn dạy con cái. Tôi đọc qua bài viết của em về sự khó khăn trong vấn đề dạy dỗ cháu bé gái, theo như tôi biết th́ em rất c̣n trẻ và cháu gái này là cháu gái đầu ḷng của em phải không? Tôi hỏi như vậy v́ thông thường những gia đ́nh không có đông anh em chỉ có mỗi một ḿnh hoặc là út th́ hầu hết là được cha mẹ nuông ch́u tối đa, cũng v́ vậy chính cha mẹ làm hại con cái trong sự ch́u chuộng quá đáng của ḿnh.
Về con gái của em với số tuổi 11 cũng là tuổi c̣n nhỏ, nhưng không phải qúa nhỏ mà không biết thế nào là đúng hay sai, cháu hiểu được những ǵ mà cha mẹ thương yêu, nuông ch́u để rồi từ đó làm nũng,làm khó cha me. Tôi nghĩ khi cháu làm điều ǵ đúng th́ nên có một tiếng khen hay thưởng, nếu mà làm sai nên khuyên bảo, nhỏ nhẹ nói rơ những cái không đúng hoặc sai cho cháu hiểu, nhưng bản thân ḿnh phải cương quyết đừng yếu ḷng khi nh́n thấy cháu khóc hay làm nư rồi yếu ḷng ch́u một lần rồi lần thứ hai, 3, 4….cũng ch́u rồi từ đó cháu có cái khuôn hễ khi không đ̣i được là làm ḿnh làm mẩy, đến lúc đó khó mà dạy bảo được.
Nói tóm lại hầu hết các cháu bé nhỏ đều thích cha mẹ làm theo ư của ḿnh, thích ch́u chuộng mà không thích bị la hoặc bị đ̣n, cho nên tùy hoàn cảnh mà ḿnh đối ứng để dễ bề dạy dỗ con cái
Lòng mong ước của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên cho vấn đề trên: Niềm hạnh phúc của người mẹ là nh́n thấy đàn con ngoan, nên người và trưởng thành.
Ý kiến của Con gái trong gia đình, độc giả số 80, đăng lúc 01:53:34 PM, May 19, 2008
Vấn nạn/problem: em co con gai nam nay 11 tuoi,lua tuoi bat dau kho day roi,em lai la single mom nua ,em muon xin y kien cua nhung nguoi co kinh nghiem ve viec nay,nen cung ran voi chau hay nen nho nhe va chiu theo
Lòng mong ước của Con gái trong gia đình cho vấn đề trên: mong duoc biet y kien moi nguoi
Ý kiến của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên, độc giả số 79, đăng lúc 01:07:40 PM, May 19, 2008
Vấn nạn/problem: Đọc qua bài của bà tôi cảm nhận được nỗi ḷng của bà khi biết chồng ḿnh mang t́nh yêu bà cho người con gái khác,tôi không biết là ông bà ở bên nhau bao nhiêu năm , nếu là lâu th́ tinh nghĩa vợ chồng phải gắn bó hơn, chứ đừng nói là sống với nhau chỉ là nghĩa mà không có t́nh cảm nữa th́ tôi không chấp nhận với sự suy nghĩ này . C̣n t́nh hay nghĩa là nơi ḿnh làm chủ. Về chuyện của bà tôi khuyên bà không nên quá đau khổ, mọi vấn đề có thể giải quyết giữa bà và ông nhà trong sự thông cảm và b́nh tĩnh của hai người. Nếu vội vă quyết định th́ tôi e rằng sẽ đưa đến sự hối tiếc nếu muốn trở lại cũng là điều không phải dễ bà ạ. Chưa kể con cái sẽ bị ảnh hưởng nặng trong cuộc sống của chúng nó. Nếu bà có cơ hội th́ cũng nên cho ông ta cơ hội, người làm lỗi , ḿnh cũng nên nhẹ tay và cơ hội vẫn là điều tốt.

Lòng mong ước của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên cho vấn đề trên: "Năm thê bảy thiếp" vào thế kỷ này chỉ thêm khổ cho mấy ông thôi. Mong chỉ là 1 vợ 1 chồng th́ "vườn hoa t́nh ái" sẽ nở rộ đẹp hơn.
Ý kiến của Vợ, độc giả số 78, đăng lúc 03:33:14 PM, May 14, 2008
Vấn nạn/problem: Có những nỗi ḷng mà đôi khi ḿnh không thể nào nói ra được mà nếu cứ để trong ḷng dấu kín tôi sợ rằng có ngày tôi sẽ điên mất. Hôm nay buồn quá t́nh cờ tôi vào trong Website VNNB để đọc tin tức giải khuây, nhưng vô t́nh tôi thấy có mục “ Mưu cầu hạnh phúc” mở ra xem và thấy có nhiều độc giả post lên chuyện của chính ḿnh và tôi đă mạnh dạn để được nói ra những uẩn khúc trong ḷng của tôi đă dấu kín bấy lâu nay và khi tôi nói ra được , điều chắc chắn đối với tôi là tôi sẽ cảm thấy nhẹ ḷng nhiều lắm và bên cạnh đó cũng muốn được sự góp ư của các độc giả , hầu mong sẽ giúp tôi t́m được lại sự an b́nh trong cuộc sống. Tôi xin cảm ơn trước.

Cách đây khoảng 5 năm về trước, bên chồng tôi có tin buồn người thân của ông mất, tôi đă để chồng tôi về một ḿnh, v́ lúc đó mẹ của tôi đang bệnh nặng, nên không thể nào mà về cùng chung với chồng tôi được, điều mà tôi rất tiếc v́ không cùng chồng về chung để dự tang lễ. Sau khi lo tang sự xong và theo dự tính là ông nhà tôi phải về sau đó 1 tuần, nhưng ông nhà tôi gọi cho tôi nói là muốn ở lại 1 tuần nữa để sửa sang nhà cửa cho người nhà bên ông ta v́ căn nhà quá cũ cần tu sửa lại. Tôi nghe vậy và đồng ư . Thời gian 1 tuần đi qua rồi dến ngày ông nhà tôi cũng phải trở về lại Mỹ . Điều mà tôi cảm thấy rất là ngạc nhiên là từ hôm ông về lại MỸ, tâm hồn ông cứ để ở nơi đâu và ngơ ngẩn , ngẩn ngơ như mất hồn vậy, tôi có hỏi bóng gió xa gần th́ ông đều chối nói là không có. Bỗng một hôm tôi thấy trong xe của ông có cái thẻ gọi về VN và bên cạnh đó có số phone thật lạ và tôi đă hỏi ông nhà tôi và ông chối quanh, càng hỏi th́ ông lại càng chối rồi càng lộ ra nhiều cái làm tôi thắc mắc. Và kết qủa tôi t́m ra được là ông ta đă quen một người con gái, mà người con gái đó trẻ hơn ông ta 15 tuổi. Tôi khuyên hết lời mà cũng không được, ông giống như là trai tơ mới biết yêu . Tôi vừa buồn và vừa giận và tôi chỉ muốn bỏ hết để chia tay cho nhẹ ngừơi, v́ mỗi lần gặp mặt ông nhà tôi, tôi cảm thấy tim ḿnh bị đau nhói v́ sự lừa dối này. Không biết khi tôi quyết định chia tay như vậy có vội vàng không? và tôi đă mất đi nhiều sự tin tưởng ở nơi ông rất nhiều.
Lòng mong ước của Vợ cho vấn đề trên: Hạnh phúc có trong tay mà đánh mất lấy lại rất khó mà có lại được như xưa cũng rất là khó nữa.
Ý kiến của Cha, độc giả số 77, đăng lúc 09:52:08 PM, May 07, 2008
Vấn nạn/problem: Vấn đề cốt lơi ở đây là sự khác biệt giữa hai quan niệm, hai lối sống khác nhau giữa người mẹ và người con.
Người con gái (đương sự) chắc cũng hiểu ḷng mẹ thương con đến cỡ nào. Mẹ càng kiểm soát kỹ ḿnh bao nhiêu chứng tỏ ḷng mẹ thương con đến bấy nhiêu mà ḷng vẫn lo nơm nớp chỉ sợ khôn ba năm dại một giờ.
Phần người mẹ cũng nên hiểu nếp sống Mỹ nhất là giới sinh viên học sinh, ḷng tự ái và thể diện với bạn bè cùng lớp! Cha mẹ thường coi cái vỏ bên ngoài của học sinh, cái lũ nhóc trung học, đại học, mỗi năm thay đổi một lớp khác không quan trọng, chừng nào con ḿnh hoc xong đại, cao học hăy hay! Quan niệm như thế là hơi cổ, không hợp thời, tạo cái hố ngăn cách giữa mẹ và con gái mỗi ngày một rộng, một sâu thêm.
Lòng mong ước của Cha cho vấn đề trên: Đề nghị: cháu phải chủ động giải quyết vấn đề này như sau : Chọn lúc nào thuận tiện, tâm sự với mẹ. Kể hết những cảm tưởng của ḿnh, cảm thấy khó chịu như thế nào, cảm nghỉ của ḿnh về ḷng mẹ thương con như thế nào! Uớc nguyện củả ḿnh hướng đến tương lai như thế nào! hưá từ nay coi mẹ như cố vấn, người yêu thương tin cản nhất, để mẹ coi tất cả thư từ, bank account v.v truyện nhà trường hàng ngay khi vê nhà kể cho mẹ nghe ( Con trai kể cho bố), ao ước bố mẹ có cái nh́n tân tiến, có phong thái trí thức để ḿnh hạnh diện vơói bạn bè v.v...
Người mẹ đối lại cũng phải vậy, tâm sự với con, ḷng yêu con như thế nào ...hy vọng mọi sự sẽ ổn thoả.
Ý kiến của Con gái trong gia đình, độc giả số 76, đăng lúc 01:00:37 PM, May 07, 2008
Vấn nạn/problem: Cháu có một thắc mắc , cháu xin các bác, cô chú có thể giúp cháu , để cháu không phải ân hận mang một cái tội là căi lại cha mẹ mà Mẹ cháu vẫn thường nói cháu như vậy.
Cháu bây giờ đă lớn , cháu đă 20 tuổi , cháu có thể nhận thức được những điều cháu làm sai hay đúng và cháu cũng biết được phận làm con đối với cha mẹ như thế nào cho đúng lễ giáo mà Mẹ cháu thường dạy dỗ cháu . Có một điều mà cháu rất là bực ḿnh và không thể hiểu được là Mẹ cháu hay kiểm sóat thư từ của các bạn cháu gửi đến dù bạn trai hay bạn gái, mỗi lần cháu đi đâu Mẹ cháu đều hỏi rất là kỹ và gọi điện thoại liên lục làm mấy đứa bạn cháu nói cháu là “chicken baby”, tóm lại chuyện của cháu , Mẹ cháu đều involve mà không tin cháu ǵ cả, cháu rất là buồn, muốn nói với Mẹ những cái sai mà cháu sợ Mẹ buồn nên cháu cảm thấy cháu cuộc sống của cháu bi stress quá.
Cháu mong được có ư kiến của các bác, cô, chú giúp cháu để cháu nói với Mẹ, mà Mẹ không la cháu.
Lòng mong ước của Con gái trong gia đình cho vấn đề trên: Cháu mong ước Cha Mẹ nên tin tưởng con ḿnh th́ sẽ có sự thông cảm.
Ý kiến của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên, độc giả số 75, đăng lúc 03:57:06 PM, May 01, 2008
Vấn nạn/problem: Trường hợp của bà độc giả 72 cũng như trường hợp của tôi. Nhưng tôi đựơc tốt số là v́ ông xă tôi luôn chê tôi dở không biết ǵ và cổ vơ cho tôi nên đi học và lấy những lớp về Computer để biết thêm, nhưng với số tuổi hơn 5 bó của tôi mà bảo tôi đến trường sao tôi ngại quá, không phải tôi mắc cở hay e thẹn ǵ mà chỉ sợ ḿnh không đủ kiên nhẫn mà ngồi trong lớp. Cho nên tôi lại phải nhờ ông xă tôi dạy cho tôi ở nhà, nhưng bụt nhà không thiêng và mỗi lần tôi chậm hiểu là ông xă tôi không b́nh tĩnh được, nói to tiếng với tôi, tôi lại nước mắt chảy ṿng quanh, cho nên chẳng học được ǵ cả. Nhưng tôi cũng cám ơn ông xă tôi luôn luôn khuyến khích .

Cách đây khoảng 3 tháng , tính cờ tôi vào trong website của báo VNNB, tôi thấy trong đó có quảng cáo về sách học máy vi tính với tựa “Learning Basic Computer Skills- Học vi tính căn bản “ và tôi đă liên lạc nhà báo và đă mua về học thật là hữu ích , cách chỉ dẫn rất dễ dàng, dễ hiểu, tŕnh bày rơ ràng , tôi tự ḿnh học và đă biết cách xự dụng máy computer, và học được nhiều lắm. Cho nên hôm nay đọc được cảm nghĩ của bà độc giả số 72 và ông 73, tôi xin giới thiệu dến 2 vị về cuốn sách này, hy vọng sẽ giúp được cho quư vị phần nào trong vịêc muốn tiến trên đà văn minh của xă hội hiện giờ.
Lòng mong ước của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên cho vấn đề trên: Chúc quư vị sẽ toại nguyện với ước mơ.
Ý kiến của Vợ, độc giả số 74, đăng lúc 11:36:15 PM, Apr 25, 2008
Vấn nạn/problem: Tôi cảm ơn ông độc giả 73, những lời ủng hộ của ông làm tôi lên tinh thần rất nhiều, nếu ông nhà tôi mà nói lên được những lời ủng hộ như ông để cổ vơ cho tôi th́ kiếp sau nếu có tái sinh làm người tôi cũng nguyện tiếp tục “làm sen” cho ông nhà tôi lần nữa, nhưng chắc là không v́ ông nhà tôi chỉ muốn làm “KING” thôi.

Mỗi người một tính đi cùng với sự suy nghĩ của ḿnh, tôi th́ muốn tiến thân trong cái xă hội quá ư là văn minh này, dù là phận đàn bà bị đặt trong cái khuôn khổ của nho giáo, nhưng cũng tùy thời, tùy hoàn cảnh mà tiến bước, phải không , thưa ông. ! Tôi ngồi ṃ mẫm , gơ từng chữ lóc kóc với dấu hỏi, ngă, sắc…….do con trai lớn của tôi chỉ cho tôi hơn cả tiếng đồng hồ mới gơ xong, nhưng tôi không bỏ cuộc , v́ tôi nghĩ rằng nếu ḿnh cố gắng sẽ thành công để ông nhà tôi sẽ trố mắt to như con cá vàng và tôi là ḍng nước để ông nhà tôi sẽ bơi lội trong đó. Yes !

Nghe ông than thở với bà nhà, tôi cũng xin được góp ư với ông là ông đă có ḷng ủng hộ cho tôi rồi th́ ông nên kiên nhẫn ủng hộ cho bà nhà, mặc dù phận đàn bà chúng tôi đôi khi cũng ù ĺ v́ cứ nghĩ rằng lấy chồng th́ rồi trao cả con tim, cả kho tàng cho chồng th́ để chồng lo, nên có tính hơi ỷ lại thôi, chứ chúng tôi cũng muốn “làm KING “ lắm chứ.
Vậy ông hăy chịu khó , nhẫn nhục cổ vơ ,ủng hộ tinh thần cho bà nhà thêm, rồi một ngày đẹp trời nào đó bà nhà sẽ trở bà thư kư riêng cho ông thôi, lúc đó ông sẽ ung dung, ngồi rung đùi nhâm nhi ly café , hoặc thưởng thức chai bia mát lạnh vào mùa hè sắp đến, thật là thoải mái không phải lo trả bill …vân ..vân và …vân ..vân………lúc đó ông “bán cái” cũng chưa trễ đâu.
Lòng mong ước của Vợ cho vấn đề trên: Cứ cố gắng học hỏi, sẽ đạt đươc những ǵ ḿnh mong ước.
Ý kiến của Chồng, độc giả số 73, đăng lúc 05:48:45 AM, Apr 25, 2008
Vấn nạn/problem: Gửi bà 72,
Tôi lại có một vấn đề ngược hẳn với bà. Bà vợ tôi chẳng bao giờ muốn học cái ǵ hết, nhất là computer. Rất nhiều lần tôi cố t́nh chỉ "bà nội" của tôi để bà ấy lo những việc như trả bill, kiểm soát account trong nhà bank v.v...Tuy nhiên cuối cùng rồi tôi cũng bỏ cuộc và phải tự làm lấy một ḿnh. Tôi tưởng rằng lúc retire, tôi có thể "bán cái" công việc để cho bả làm, nhưng không, tôi vẫn phải làm như chưa được retire!!!!!
Lòng mong ước của Chồng cho vấn đề trên: Phải chi bà cho cái tính học hỏi của bà cho bà vợ của tôi. C̣n tôi rất hân hạnh kính dâng 2 tay cái tính ù ĺ của bà vợ tôi cho ông nhà của bà. Mong lắm thay.
TB: Bà đánh máy tiếng Việt và bỏ dấu một cách rơ ràng, tài nghệ computer của bà c̣n hơn rất nhiều bậc mày râu trên website này. Good job.
Ý kiến của Vợ, độc giả số 72, đăng lúc 03:51:06 PM, Apr 24, 2008
Vấn nạn/problem: Tôi có một thắc mắc mà nghĩ măi không ra, mong quư vị nào đọc đựơc mục này xin chỉ giáo cho tôi, để tôi c̣n nghĩ rằng "thế hệ phụ nữ chúng tôi không bị đàn áp, bắt nạt" bởi những ông chồng c̣n tư tưởng "chồng là King, vợ là con sen".
Well, tôi vào đề tài luôn nhé. Bên đây cái ǵ cũng máy móc hết, phải nói là một nứơc quá văn minh, mọi nhu cầu đầy đủ làm cho con nguời bị lệ thuộc vào hơi nhiều, nếu mà bị kẹt một cái ǵ là mọi chuyện ứ đọng luôn.
Bởi vậy nhà nào cũng có 1-2-3 cái máy computer (gia đ́nh có 2-3 con trở lên)
để mà xem tin tức, hoặc những nhu cầu cần thiết mà mỗi lần cần th́ cứ vào trong máy t́m th́ cái ǵ cũng có hết, ngay cả trả bill cũng qua hệ thống này luôn, bạn bè thư qua thư lại cũng là computer, chỉ trong nháy mắt là có thư đọc rồi, chưa kể download nhạc, phim bộ Tàu, Đại hàn...... Cho nên tôi rất thích với sự tiến triển này. Duy chỉ có một điều làm tôi cứ băn khoăn thắc mắc là mỗi lần tôi vào muốn học hỏi về computer th́ ông xă tôi lại tuyên bố nghe đến nóng cả ruột gan "mẹ cu tí biết ǵ mà học với hỏi, cái bếp đang chờ mẹ nó ḱa" , tôi tức quá nói lại th́ bị mang tiếng là không dịu dàng, nhỏ nhẹ (tức quá làm sao mà dịu với nhẹ được chứ!).
Tại sao mấy ông lại nh́n chúng tôi với một con mắt, nên nh́n hai con mắt th́ đàn bà chúng tôi cũng không thua ǵ đâu. Bằng chứng là tôi cứ học ṃ, hỏi các cháu (chúng nó lại nhăn nhó, không kiên nhẫn chỉ v́ sợ Mẹ buồn nên chỉ 1 mà Mẹ phải hiểu 10) rồi ṃ vào trong website VNNB đọc tin tức rồi thấy có cái mục hay hay này nên ngồi gơ mơ từng chữ để giải ḷng tâm sự u uất này. Hầu mong quư vị nào có cao kiến xin cho tôi biết phải làm sao đây?
Lòng mong ước của Vợ cho vấn đề trên: Mong mấy ông hăy nh́n ngừoi vợ với cái nh́n cao, nh́n xuống sẽ bị "thiệt tḥi"

Ý kiến của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên, độc giả số 71, đăng lúc 01:28:46 PM, Apr 23, 2008
Vấn nạn/problem: Tôi cũng đồng ư với độc giả 70.
Chúng ta bây giờ đang sống ở cái xứ Huê kỳ, mỗi nước đều có một phong tục và tập quán riêng, trong đó sẽ có cái hay và cái dở của nó, nên dung ḥa một chút để con cháu chúng nó dễ thở nếu không chúng nó sẽ "nổi loạn" cũng nhức đầu lắm. Nhất là các bậc cha mẹ thời xưa c̣n phong kiến về phong cách , lễ nghi mà mang ra sử dụng đúng quy tắc, quy phép tôi e rằng sẽ chẳng thích nghi cho lắm. Nên uyển chuyển vẫn hơn, nghĩa là ḿnh giữ mỗi bên một chút, cái ǵ bỏ đựơc th́ nhắm mắt bỏ cho qua, để cho con cái , có vợ, có chồng c̣n muốn ở chung để được sáng hôm tối đến c̣n lo cho mỗi bữa cơm trong tuổi về già của ḿnh. Nếu khó khăn quá, chúng nó sống chung mà cứ nghĩ cái nhà là ngục tù th́ sớm muộn chúng nó rủ nhau đi ra ở riêng hết và cả tháng mới tạt qua thăm , như vậy cho dù có cháu nội, cháu ngoại cũng chẳng bao giờ đựơc ẵm hoặc vui con cháu trong tuổi đă và đang lụm khụm về già. Ôi! buồn cho cái tuổi già ở xứ Huê kỳ này.
Lòng mong ước của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên cho vấn đề trên: Cuộc sống thanh nhàn, bỏ bớt phiền muộn, ưu tư....cuộc sống sẽ ư nghĩa hơn trong cái xứ "hiện đại" nhiều máy móc này.
Ý kiến của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên, độc giả số 70, đăng lúc 07:10:53 PM, Apr 19, 2008
Vấn nạn/problem: Nói đi th́ cũng nên có nói lại. T́nh huống như mô tả trong phần post của độc giả 65 có lẽ phần lớn c̣n xẩy ra tại VN?! C̣n ở các nước Âu Mỹ chắc là hiếm có lắm, nhất là tại xứ “Cờ Hoa” này. Lady first mà. Các “cụ” mà ấm ớ, hó hé, trổ ṃi “gia trưởng” ra là “lănh đủ” ngay là cái chắc. Nhún ḿnh, chiều chuộng hết ḿnh nhiều khi vẫn c̣n bị lănh búa như thường! Khi c̣n đỡ đần cho con cháu được (cụ bà coi cháu nội cháu ngoại, cụ ông lo đưa rước cháu đi học…) th́ hy vọng c̣n vui vẻ. Thấy gương sờ sờ trước mắt tại các “Nursing Home”, cũng như những lời kể lể của các “cụ” khi sinh hoạt tại những Trung Tâm người già th́ quả là nên “kính nhi viễn chi”! Vợ chồng “bỉ nhân” bàn nhau là nên “cẩn tắc vô áy náy”: nhà ta ta ở (nhà mướn > housing), nhà các con các con ở, v́ nếu ở chung với con gái th́ lại phải e “rể”, c̣n với con trai th́ lại lo “dâu”! Thôi th́ nhà ai nấy ở cho tiện! Đến khi không thể tự lo cho ḿnh được nữa th́ vào “nursing home” cho khỏi vướng víu…!
Lòng mong ước của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên cho vấn đề trên: Mong các tiểu gia đ́nh cũng như đại gia đ́nh luôn có được cuộc sống hài hoà, thương yêu, thông cảm và an b́nh!
Ý kiến của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên, độc giả số 69, đăng lúc 09:01:12 PM, Apr 18, 2008
Vấn nạn/problem: Ư kiến giúp bạn số 64.

Bạn mua một máy digital loại bỏ túi vá ráng chụp khi nàng khóc càng nhiều tấm h́nh càng tốt và đừng để nàng biết. (Bạn chụp chừng 4-5 lần) Sau này khi nàng vui với bạn, cũng chụp 4-5 lần

Mục đỉch để nàng thấy sự khác biệt. Nàng sẽ bớt khóc. Bạn khéo léo khi đưa nàng coi( đưa CD ) chứ đừng đưa máy.
Lòng mong ước của Người ngoài cuộc muốn góp lời khuyên cho vấn đề trên: Đă đánh vào phần trên rồi