vietnamdaily.com A division of PACIFIC PRESS Corp. - The oldest and largest Vietnamese daily newspaper in Northern California since 1986

NĂM THỨ 36 Độc giả thường xuyên:
log in | ghi danh
tìm hiểu thêm
 
March 06, 2021
Kích thước font chữ:


Truyện ngắn
Tôi có thằng bạn nối khố. Nối khố đúng nghĩa, thân nhau từ nhỏ đến lớn. Cho đến bây giờ đầu hai thứ tóc mà vẫn mầy tao. Dĩ nhiên tôi phải gọi vợ hắn bằng chị một cách lễ phép.
Xưa nay khi coi phim, truyền hình, đọc báo hay đọc truyện, thấy nước này xài mỹ nhân kế để lấy trộm tin tức tối mật của nước kia, phe này gài bẫy phe kia vì những mưu đồ chính trị như đang xảy ra trên nước Mỹ, hoặc các công ty lớn dùng đàn bà đẹp để tìm cách đánh cắp bí mật thương mại của bên kia; lúc đó, tôi nghĩ coi cho biết để khi ngồi uống cà phê với bạn bè có câu chuyện hay đề tài tán gẫu cho thêm phần hào hứng.
Đang đọc bản tin trên Yahoo News về việc Hoa Kỳ gửi quân tăng cường cho chiến trường Trung Đông, đến đoạn: At Fort Bragg, some 3,500 soldiers in the Armys 82nd Airborne Division were ordered to the Middle East in one of the largest rapid deployments in decades.
Vài tháng nay do bận bịu công việc hàng ngày nên tui không có thời gian để viết lách nữa, có lúc mệt mỏi quá tui tự nhủ với lòng thôi chắc gác bút lại cho xong. Nhưng rồi khi có dịp thì tự dưng tui tìm lại được nguồn cảm hứng, vì vậy hôm nay tui thuật lại chuyến đi ngắn ngủi này để bạn đọc chơi trong mùa Covid đợt hai này nhé.
Tôi nhận tin dữ khá muộn màng về sự giã từ cõi trần của Thanh, trong khi tinh thần tôi chưa được ổn định và thân xác còn đang quay quắt, uất ức, tức giận vì tình hình thời sự rối nùi kia.
Thụy khẽ cựa mình, nghiêng người sang một bên Mắt vẫn nhắm nghiền. Anh chưa tỉnh hẳn. Cái lạnh dìu dịu còn sót lại trong những ngày cuối Đông của Cao Nguyên đất đỏ khiến anh chẳng muốn kéo tấm chăn mỏng đang trùm kín đầu xuống.
Có là bao, ba vạn sáu ngàn ngày, được trăm cái Tết Ước gì nhỉ, một năm mười hai tháng, cả bốn mùa Xuân Tiếng bà xã tôi gọi từ chiếc xe gỗ được đóng để làm khung cho cái bếp ga lưu động trong khu vườn sau nhà, trong lúc tôi đang tháo gỡ miếng nylon che những chậu bông kiểng cho qua những đêm Đông buốt giá, chờ đón Xuân sang.
Lời nói đầu: Do bởi những sự việc mà nhà cầm quyền Việt Cộng đã hành xử sau khi may mắn chiếm được Miền Nam Việt Nam. Thời gian đó người Miền Nam nào cũng muốn bỏ nước ra đi vì quá căm thù nhà cầm quyền Việt Cộng.
Một: Sắc màu kỷ niệm Mười năm sau ngày đến Hoa Kỳ. Một buổi chiều Thứ Bảy cuối năm, Dũng có buổi hội ngộ của những anh em cựu tù Trảng Lớn, Cây Cầy, Bù Gia Mập, Gia Trung đang sống rải rác khắp các Tiểu Bang.
Năm cũ vừa qua. Năm mới đã và đang bắt đầu, đây là năm Dương lịch lần thứ hai mươi sáu ông Tân sống xa quê hương. Nhìn ra đường từ cửa phòng làm việc, ông thấy tiếc là đã bao mùa đông đi qua - ít ra cũng đã mười năm - mà một ngày có tuyết ông cũng không còn thấy; tại thành phố mà ông đang sinh sống.
  • Trả thù một cách rất kiên nhẫn (Ai Khanh) - Bài Trên Net - Jan 09, 2021
  • Từ độ hoa mai chớm nở đã vội tàn - Topa - Dec 25, 2020
  • Ghen (Nguyễn Thị Thêm) - Bài Trên Net - Dec 19, 2020
  • Chị tôi. - Topa - Nov 21, 2020
  • Những kẻ lộng hành - Hai Hùng SG - Oct 10, 2020
  • Mùa Thu Của Quỷ - Topa - Oct 03, 2020
  • Bỏ quên (Nguyễn Liệu) - Bạn Đọc Viết - Oct 03, 2020
  • Đã chết rồi hay sao? - Hoa Hoàng Lan - Sep 26, 2020
  • Những khúc sừng tê - Hoa Hoàng Lan - Sep 19, 2020
  • Nghĩa tào khang - Chu Kim Long - Sep 19, 2020

  • Tìm các số báo trong
    tháng năm: