vietnamdaily.com A division of PACIFIC PRESS Corp. - The oldest and largest Vietnamese daily newspaper in Northern California since 1986

NĂM THỨ 33 Độc giả thường xuyên:
log in | ghi danh
tìm hiểu thêm
 
April 24, 2018
Kích thước font chữ:


Truyện ngắn
Từ lầu cao, ngồi nhìn nắng chiều chiếu sáng rực rỡ cả một vùng rộng lớn nóc phố Chicago và đỉnh tháp Sears Tower, Trọng suy nghĩ về Thạch Hùng, một bịnh nhân mà anh vừa gửi đến bác sĩ Fournier cách đây mươi phút.
Ngày Ấy đã là quá khứ rất xa xưa, nhưng không thể nào dần khuất theo năm tháng. Bởi vì mỗi khi nhớ đến Ngày Ấy, trong lòng tôi và hàng triệu triệu người dân nước Việt, vẫn còn sâu đậm nỗi buồn.
Trời vừa mờ sáng, quản giáo xuống đội kêu tập họp, ra lệnh thu dọn hành lý chuyển trại. Lệnh chuyển trại bất ngờ, làm tôi nhớ đến những mẩu chuyện anh em tù nghe lén được mấy tuần trước từ các bộ đội nói chuyện vãn với nhau khi dẫn anh em tù đi rừng đốn cây, chặt tre, họ nói về những trận đánh ngày càng ác liệt bên kia biên giới.
Mọi chuyện rất bình thường. Tôi nghĩ sẽ chẳng có gì đáng nói sau khi ngôi Bắc Đẩu Donald Reagan đã đi vào lòng đất và bốn người chúng tôi đã trở lại với công việc thường nhật của mỗi người, để rồi hai ba năm sau, mọi chuyện như đã đi vào quá khứ.
Đối thủ. - Hai Hùng SG - Apr 07, 2018
Tiết trời bắt đầu bước sang tháng ba, cái tháng đỉnh điểm cho mùa nắng nóng, cái nắng cháy da trên khắp xóm làng ở miền nam khiến cho người già cảm thấy bức bối trong người, trẻ nhỏ thì la hét om sòm do nóng nực, còn đám "loi choi" học trò thì đâu có sá gì cái thời tiết khắc nghiệt này, vì bằng cách này cách khác cả đám xúm lại bày trò chơi này nọ khiến đứa nào cũng mê mẫn quên đi cái nóng hầm hập của ông mặt trời trên cao.
Bóng - Hoàng Sơn Long - Mar 31, 2018
Tôi quen biết chú Tư Mành trong hoàn cảnh nghèo khó cùng kiếm ăn trên vỉa hè đường phố. Chú Tư Mành lớn hơn tôi mười lăm tuổi theo truyền thống kính lão đắc thọ tôi gọi ông Tư Mành bằng chú nhưng ông không cho bắt tôi gọi anh Tư là được rồi đừng khách sáo.
Kéo ghế ngồi một mình ở góc phòng, sát bên cửa sổ, để có chỗ gác đôi chân luôn nhức nhối vì thấp khớp, chị bạn cao niên hất hàm hỏi vọng lại: “Chuyện đã lâu rồi, sao bây giờ mới nghe kể?” “Tại bây giờ có kẻ mách lẻo xuyên tạc.
*Để tưởng niệm Lupin yêu quí. Hai mươi năm trước các con của Xí Muội còn nhỏ, lại rất thích chó nên cứ theo năn nỉ mẹ xin nuôi một con chó, XM sợ cực nên từ chối. Vì nuôi chó bên này đâu phải như VN vậy, VN thì cứ bỏ thí cho nó chạy rong ngoài đường chẳng take care tắm rửa gì cả, hoặc năm thì mười họa mới lôi vào tắm một lần, ve chó đầy trong người nó.
Hoa-Hoàng-Lan. Không gian còn sực nức hương Xuân trong căn phòng khách với đám bạn và bên những chậu hoa cúc vàng tươi cùng hai bình hoa glay-dơn (Glaieul) mầu đỏ rực rỡ. Sau một tuần trà, tôi đã cố ý khề khà, muốn trốn, nhưng do thôi thúc của nhóm bạn muốn tôi kể tiếp về chuyến đi viếng linh cữu Tổng Thống Reagan để nghe kể về thành tích của người phụ nữ “hoa hồng đen” mà tôi đã bị lầm sau một thời gian dài kết bạn.
Em tan chợ về, anh theo Ngọ về! Em tan chợ về, anh theo Ngọ về! Môi em mỉm cười! Tim anh bồi hồi! Tình ơi! Ngọ ơi! Cô Ngọ người gốc Hà Đông, là con gái duy nhất của một gia đình gia giáo.
  • Hoa hồng đen - Hoa Hoàng Lan - Mar 03, 2018
  • Một thoáng Xuân qua - Kiêm Ái - Feb 24, 2018
  • Chiều cuối năm - Đào Như - Feb 24, 2018
  • Năm mới - Mộng Thu - Feb 24, 2018
  • Kinh ngạc - Hoa Hoàng Lan - Feb 24, 2018
  • Đời đá vàng - Chu Kim Long - Feb 24, 2018
  • Rình rập - Hai Hùng SG - Feb 24, 2018
  • Cũng đành 4 - Đào Như - Feb 15, 2018
  • Thiên định... - Mộng Thu - Feb 15, 2018
  • Chiều xuân xưa - Điệp Mỹ Linh - Feb 15, 2018

  • Tìm các số báo trong
    tháng năm: