Cộng hoà xă hội
chủ nghĩa Việt
Độc lập- Tự do- Hạnh phúc.
Đơn tố cáo
(v/v cố
ư gây thương tích )
Kính gửi :
Công an Quận
Lê Chân, thành phố Hải Pḥng
Công an Phường Dư Hàng Kênh, Hải
Pḥng
Tôi là : Phạm Thanh Nghiên, sinh ngày
24/11/1977.
Địa chỉ thường trú tại: Số nhà 17, Phương Lưu 2, phường Đông Hải ,
quận Hải An, thành phố Hải Pḥng.
Tôi làm đơn này, tŕnh bày
với các quư cơ quan
một việc như sau:
Sáng thứ sáu, ngày mồng
4 tháng 7 năm 2008, tôi có đến
chơi nhà ông Nguyễn Xuân Nghĩa ở 828 đường Trường
Chinh, Hải Pḥng. Trong khi tṛ
chuyện, chúng tôi phát hiện
có hai thanh
niên lạ mặt ngồi quan sát nhà
ông Nguyễn Xuân Nghĩa từ quán nước
mía nhà bà
Vũ Thị Thảo(ngă ba Quán
Trữ). Gần 17 giờ cùng ngày, tôi rời
nhà ông Nguyễn
Xuân Nghĩa để về nhà bằng xe đạp.
Lập tức, hai thanh niên
này cũng đi theo
tôi bằng xe gắn máy.
Việc những người lạ mặt này bám
theo tôi,
vợ chồng ông Nghĩa cũng chứng kiến lúc tiễn tôi ra cửa. Tuy
nhiên, trên đường đi, tôi cũng không
nh́n lại phía sau để
quan sát xem họ c̣n
bám theo
tôi hay không. Đến đường
Nguyễn Văn Linh (cách chân
cầu vượt Lạch Tray khoảng vài trăm mét), một chiếc xe gắn máy
chở hai thanh niên lạ
mặt đă ép xe đạp
của tôi vào lề đường.
Cùng lúc ấy, lại thấy xuất hiện thêm một chiếc xe gắn
máy chở hai thanh niên
khác. Cả bốn người này đều
là nam giới, trạc trên dưới 30 tuổi. Khi tôi
phải dừng xe đạp
để tránh một vụ tai nạn giao thông th́ người
ngồi sau chiếc xe đầu tiên liền nhảy xuống xe và hành hung tôi.
Đầu tiên, anh ta giật mũ,
kính, khẩu trang khỏi mặt tôi và
vứt xuống đường, sau đó liên tục
đấm vào đầu, vào mặt tôi.
Vừa đánh, anh ta vừa
chửi rủa khá tục tĩu, lời lẽ hằn học và đe
dọa. Anh ta cảnh cáo rằng đây là lần
đầu tiên, nếu không dừng lại những việc tôi đang làm
(?) th́ đừng trách và sẽ
c̣n những việc tương tự xảy ra cho tôi.
Sự việc xảy ra quá nhanh,
quá bất ngờ nên tôi
không kịp phản ứng ǵ. Những người đi đường thấy thế vào can ngăn liền bị cả bốn thanh niên này ngăn
cản và đe dọa. Trong cơn đau đớn, choáng váng, tôi
chỉ thốt ra được một câu: "Các anh là
ai, tại sao lại đánh
người?". Khi thấy tôi không thể gượng được
nữa, bốn thanh niên này
mới bỏ đi. Tôi kịp nhớ được biển số xe của
họ là: 0335 và 0938( tôi không nhớ
kư hiệu).Lúc này, người
đi đường
mới dám chạy lại, giúp tôi nhặt
kính, nhặt mũ và hỏi
han. Tôi đă gọi điện cho ông Nguyễn Xuân Nghĩa để báo tin, lúc đó vào
khoảng 17 giờ
14 phút chiều ngày 4/7/2008.
Thời gian gần đây, tôi luôn
nhận được
những cuộc gọi qua điện
thoại đe dọa hành hung. Liên hệ đến
vụ hành hung đă xảy ra ngày 4-7 vừa
qua, tôi khẳng định đây là vụ hành
hung có tổ chức, có chuẩn bị.
Thưa các quư cơ
quan công an!
V́ vậy, tôi đề nghị các cơ quan có
thẩm quyền tiến hành điều tra, làm rơ vụ
việc trên và đưa những người vi phạm luật pháp ra xét
xử. Rất mong quư cơ
quan có biện
pháp bảo vệ cho tôi
để tránh những sự việc đáng tiếc có thể
xảy ra.
Nếu sự việc không được làm rơ, rất mong
cơ quan công trả lời bằng văn bản cho tôi biết.
Tôi xin cam đoan những loi tŕnh bày trên
đây là đúng sự thật.
Hải Pḥng ngày 7/7/2008.
Người làm đơn:
Phạm Thanh Nghiên
(đă kư)