Bản Tin LLQDVN 11 - Số Đặc Biệt Hoàng Sa -Trường Sa

1/1/2008

Trở về trang chính                                                                                          Những bản tin trước >

   10  9  8B  8  7  6  5  4  3  2  1

 

 

QUỐC NẠN: Hán Hóa

 

Hành động Trung Cộng ban hành nghị quyết hành chánh thành lập Tam Sa ngày 2/12/07, đă minh chứng tội đồ phản quốc của CSVN. Trên thực tế, toàn thể lănh đạo từ Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dững cho đến tập thể quốc hội bù nh́n của nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa VN chỉ là một lữ  Bán Nước - Hại Dân. Nhưng cùng với tên "cha già" quỷ quyệt Hồ Chí Minh, chúng đă luôn t́m cách che dấu bộ mặt thật, đánh lừa thế giới và người dân ngây thơ bằng những danh từ hoa mỹ: Thống Nhất, Độc Lập, Tự Do.  Ngày nay, quốc nạn Trường Sa và Hoàng Sa cùng với những biến cố xung quanh đă từ từ làm rơi mặt nạ của bọn phản quốc Cộng Sản.

 

Bị đặt trước hai hiểm họa: Mất nước hoặc mất đi t́nh hữu nghị với đàn anh Trung Quốc, những tên tội đồ dân tộc CSVN đă vô liêm sỉ về hùa với giặc Tàu Cộng t́m cách ngăn chận những cuộc biểu t́nh bất bạo động của những người dân yêu nước tại Quốc nội cho đúng với chính sách "láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai". Chúng đă ngang nhiên loan tin  "Lực lượng công an đă phối hợp chặt chẽ với các lượng, các ngành, chủ động tấn công làm thất bại nhiều âm mưu, kế hoạch chống phá của các thế lực thù nghịch, bọn phản động. Ngăn chận có hiệu quả họat động biểu t́nh gây rối, gây bạo lọan". Sự việc này chứng tỏ rơ ràng sự bạc nhược của Mạnh-Triết-Dững, cam tâm làm đầy tớ cho ngọai xâm, thẳng tay trừng trị mọi con dân nước Việt, thẳng tay đàn áp những người con lương tri, muốn hy sinh mạng sống ḿnh để bảo vệ non song bờ cơi.

 

Ngoài ra, hành động của Tống Thị Phóng, Bí Thư Trung Ương Đảng kiêm Phó Chủ Tịch cái gọi là Quốc Hội nhà nước, ngày 10/12/07 vừa qua lại càng tố cáo bản chất khiếp nhược hèn hạ của CSVN. Cầm đầu phái đ̣an VN đi thăm Trung Cộng để bày tỏ sự trung thành của đảng CSVN với quan thầy, Tống Thị Phóng đă im thin thít không dám hó hé nửa câu về Hoàng Sa và Trường Sa,  mặc dù toàn dân trong nước đang bừng lên khí thế đấu tranh, quyết tâm sống chết với quân thù để bảo vệ giang sơn và bờ cơi.

 

Tam Sa bây giờ chỉ là việc xác định chủ quyền mà CSVN đă dâng, nhượng. Thực sự th́ sự hiến dâng này đă nhen nhúm từ năm 1956 và chính thức hóa trên văn bản do Phạm Văn Đồng kư dưới sự đồng lơa của Hồ Chí Minh vào năm 1958. Chủ quyền VN mất đi từ đó và cho đến ngày 30/12/1999 th́ CSVN lại dâng thêm 700 cây số vuông đất liền đó là chưa kể vùng biển. Từ đó từ Giang Trạch Dân đến Hồ Cẩm Đào mỗi lần đến VN thay v́ vào Hà Nội trước,  Dân lẫn Đào vẫn có thói quen ghé Sơn Trà Đà Nẵng trước khi ghé thủ đô Hà Nội. (Một h́nh thức tham quan lănh thổ của chúng trước khi vào Việt Nam).

 

Từ hàng ngàn năm trước, Trung Quốc đă nuôi mộng xưng bá đồ vương, lấn chiếm đồng hoá đất nước và dân tộc Việt. Nhưng dă tâm này đă luôn bị đập tan bởi sự phản kháng anh dững của tổ tiên chúng ta. Trong lịch sử, dân tộc Việt Nam bao giờ cững hào hùng trong những trận chiến châu chấu đá voi khiến cho địch quân phải kiêng nể và mưu đồ Hán Hoá phải thất bại. Biết bao xương máu đă đổ ra tô thắm niềm kiêu hănh của các thế hệ con cháu và điểm tô dải giang sơn gấm vóc ngày hôm nay.

 

Bất hạnh thay cho đất nước Việt Nam, sự ra đời của Đảng Cộng Sản VN đă như một quái thai quấy phá không ngừng quê cha đất tổ. Ngày nay cả đất nước đang trực diện với đại họa Hán Hoá trước sự đồng lơa của Bắc Bộ Phủ. Thực ra, hiểm họa Hán Hóa đă xẩy ra từ khi CSVN xua đoàn quân sinh Bắc tử Nam với vơ khí, hỏa tiễn, xe tăng, đại pháo của Nga, Hoa và khối cộng sản Đông Âu xâm chiếm Miền Nam Việt Nam. Và sự Hán Hoá vẫn đang âm ỉ trong đất nước Việt Nam do bọn Thái Thú Việt Nam đă cam tâm làm thân trâu ngựa cho bá quyền Trung Cộng, trung thành với mẫu quốc để hưởng bổng lộc và bảo vệ quyền hành.

 

Vụ Ḥang Sa và Trường Sa chỉ là một ung nhọt ngoài da nếu đem so với Lee Jang (một quận lỵ trong lănh thổ Việt Nam nhưng chưa có tên Việt Nam, nằm sau trong nội địa, đi qua khỏi phần thác Bản Giốc). Đây là một thị trấn hoàn toàn là của Khách Trú (Tầu Ô), hoàn toàn nói tiếng Tầu, họ có quyền mua đất lập nghiệp, lấy người bản xứ (VN) , họ tự do đi lại buôn bán, không cần thông hành (Visa), không trạm kiểm soát, họ đă bắt đầu thực hiện cuộc Hán Hóa từ năm 2000 và cho đến nay hầu như không c̣n thuốc chữa. Nếu CSVN vẫn c̣n ngự trị trên giải đất quê hương, nạn Hán Hóa sẽ như vết dầu loang và chẳng bao lâu nữa Việt Nam sẽ là quận lỵ nhỏ bé phía nam Trung Quốc và dải đất chữ S và cái tên VN sẽ mất đi trên bản đồ thế giới. Trung Cộng chẳng cần tốn một giọt máu mà vẫn bành trướng được về phương Nam. Nếu điều này xảy đến, chúng ta sẽ phân trần ra sao với tiền nhân? Lỗi của Cộng Sản VN bán nước trước sự bất lực của toàn thể người dân quốc nội và hải ngoại? Câu hỏi được đặt ra: Chúng ta đă làm hết sức của ḿnh chưa?
 

Hay là một số đông vẫn c̣n thờ ơ, một số vẫn chưa ư thức được chân tướng bán nước buôn dân của CSVN? Dù muốn dù không, cùng với đất nước chúng ta  sẽ đi vào lịch sử Việt Nam. Hăy cùng nhau tô sáng trang sử dân tộc và bằng bất kỳ giá nào, chúng ta không có quyền làm ô uế những trang sử oai hùng của tổ tiên, chúng ta không thể phản bội lại những hy sinh của tiền nhân và của các chiến sĩ trong QLVNCH. V́ thế hơn lúc nào hết, chúng ta phải nhập cuộc cứu nước.

 

CSVN là một quốc nạn nhưng thật may cho dân tộc Việt Nam, chúng ta vẫn c̣n cứu cánh, Thượng Đế đă ban cho chúng ta hai món quà đầu xuân Mậu Tư, một cơ hội bằng vàng như hồi chuông cảnh tỉnh sĩ phu nước Việt để muôn người như một. Đó là:

 

     - Phong Trào Dân Oan đă vùng lên sau hơn 30 năm bị trù dập, cưỡng chiếm đất đai với thành phần chính yếu là giới nông dân, theo sau là công nhân. Đây là hai chủ lực mạnh của nước Việt Nam. Hàng vạn năm qua, những người dân vô tội này bị CS lừa bịp, bóc lột lâm vào cảnh khốn khó, khánh kiệt. Chính cảnh bần cùng không lối thoát này đă giúp người dân quên sợ hăi, cương quyết vùng lên đ̣i quyền sống. Đây sẽ là lực lượng đáng kể cho sự quật khởi của toàn dân. Thêm vào đó giới sĩ phu: Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vữ B́nh, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Quốc Quân, và những anh thư Lê Thị Công Nhân, Trần Khải Thanh Thủy đă không tham sống sợ chết,  không thể cúi mặt cam thân làm thân khuyển mă cho ngoại bang, chấp nhận vào tù để nói lên ư chí quật cường của con dân nước Việt.  Họ là những ngọn đuốc soi đường cho tuổi trẻ Việt Nam trong công cuộc kiến tạo Dân Chủ nơi quê nhà.


      - Khí  thế đấu tranh của mọi tầng lớp dân chúng được thổi bừng lên trước hiểm họa mất nước: Các thanh niên, trí thức đă đồng loạt vùng lên biểu t́nh chống Trung Cộng và bè lữ tay sai bán nước, dâng đất nhượng biển cho ngọai bang. Mặc dù biết rắng chắc chắn họ sẽ bị trả thù, khủng bố, bị tù đày, nhưng trước quốc nạn, những người Việt chân chính thà hy sinh chứ không thể để lịch sử quy thành Tội Đồ Dân Tộc.

 

Chính nghĩa chắc chắn phải thành công. Cơ trời đă đến, CSVN đă dồn Dân Tộc ta vào con đường Tử Lộ, muốn sống c̣n phải đấu tranh cho chính ḿnh và thế hệ mai sau, Ơn trên đă giúp dân ta đủ 3 điều đó là: Thiên Thời (xui khiến CSVN bán Nước), Địa Lợi (tranh đấu ngay trong ḷng quê hương); Nhân Ḥa (ḷng người đă hướng về một mối: Trong nước và hải ngoại đă sát cánh bên nhau). Do đó, với khí thế của hơn 80 triệu dân trong nước và sự yểm trợ tích cực của người Việt Ty Nạn CS tại hải ngoại, sự đấu tranh của chúng ta sẽ như cơn sóng thần tràn vào VN. Sẽ không có một quân đội nào có thể cản ngăn khi ḷng dân đă về một mối, không có thứ vữ khi nào có thể tiêu diệt được sức mạnh của cả một dân tộc.

 

Trận Vân Đồn ngày xưa do Tướng Trần Khánh Dư đă cho chúng ta một bài học quư giá. Tuy ngài thua trận đầu tiên v́ binh đông tướng mạnh của quân nhà Thanh, nhưng với ḷng quả cảm, Tướng Trần Khánh Dư đă lập công sau trận thứ nh́ cướp binh lương của giặc, nhờ thế mà sau đó Hưng Đạo Vương Trần Hưng Đạo đă thắng Quân Nguyên tại sông Bạch Đằng, đem thanh b́nh cho dân tộc. Tương tự như thế trận hải chiến Hoàng Sa năm 1974, chỉ là trận mở màn, dù lúc đó HQVNCH ở vào thế châu chấu đá voi, nhưng những chiến sĩ HQVN cương trường, đă hiên ngang chống kẻ thù. Phía Trung cộng có hai người Tướng bị tử thương, hai chiến hạm hư hại nặng và bị ch́m. Riêng HQVN có một chiến hạm hư hại nặng phải đánh ch́m, vị hạm trưởng Trung Tá Ngụy Văn Thà hy sinh chết theo tầu nêu cao chính nghĩa quốc gia.

 

Với khí thế ngày nay của người dân trong nước, một Hội Nghi Diên Hồng thời đại phải xẩy ra, qua đó toàn dân sẽ quyết định vùng lên bảo vệ lănh thổ, những danh tướng sẽ xuất hiện tại Biển Đông để thi hùng với giặc. Khúc khải hoàn ca sẽ mừng ngày chiến thắng để lấy lại từng tấc đất, từng ngọn thủy triều tại biển đông và hai chữ Việt Nam sẽ măi măi trên bản đồ thế giới. Đây không phải là một giấc mơ mà phải là một quyết tâm của toàn thể người dân Việt. Đứng trước vận mạng đất nước hiện tại, chúng ta không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc hoà ḿnh vào cuộc đấu tranh chung nếu chúng ta không muốn bị lịch sử phê phán sau này.

 

Và muốn có một nước Việt Nam thật sự tự do dân chủ, người Việt Nam chỉ c̣n một con đường duy nhất là lật đổ bạo quyền. CSVN không thể CANH TÂN, hay thay đổi được mà phải GIẢI THỂ và thay thế bằng một chính thể của Dân Việt Nam, do dân bầu lên và v́ dân, dám hy sinh để bảo tồn giang sơn bờ cơi./.                   

 

Lực Lượng Quốc Dân Việt Nam

 

Tuyên Cáo của Chánh phủ Việt Nam Cộng Ḥa,

ngày 14 tháng 2 năm 1974,

  xác định chủ quyền của Việt Nam Cộng Ḥa trên những đảo ở ngoài khơi bờ biển Việt Nam

(Nguyên văn)

Nghĩa vụ cao cả và cấp thiết nhất của một chánh phủ là bảo vệ chủ quyền, độc lập và sự vẹn toàn lănh thổ của quốc gia. Chánh phủ Việt Nam Cộng Ḥa cương quyết làm tṛn nghĩa vụ này, bất luận những khó khăn trở ngại có thể gặp phải và bất chấp những sự phản đối không căn cứ dầu phát xuất ở đâu.

Trước việc Trung Cộng trắng trợn xâm chiếm bằng vơ lực quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa của Việt Nam Cộng Ḥa, Chánh phủ Việt Nam Cộng Ḥa thấy cần phải tuyên cáo long trọng trước dư luận thế giới cho bạn cững như thù biết rơ rằng:

Quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa là những phần bất khả phân của lănh thổ Việt Nam Cộng Ḥa. Chánh phủ và nhân dân Việt Nam Cộng Ḥa không bao giờ chịu khất phục trước bạo lực mà từ bỏ tất cả hay một phần chủ quyền của ḿnh trên những quần đảo ấy.

Chừng nào c̣n một ḥn đảo thuộc lănh thổ của Việt Nam Cộng Ḥa bị nước ngoài chiếm giữ bằng bạo lực th́ chừng ấy Chánh phủ và nhân dân Việt Nam Cộng Ḥa c̣n đấu tranh để khôi phục những quyền lợi chính đáng của ḿnh.

Kẻ xâm chiếm phải hoàn toàn chịu trách nhiệm về mọi t́nh trạng căng thẳng có thể do đó mà có.

Trong dịp này, Chánh phủ Việt Nam Cộng Ḥa long trọng tái xác nhận chủ quyền của Việt Nam trên những hải đảo nằm ở ngoài khơi bờ biển Trung Phần và bờ biển Nam Phần của Việt Nam, từ trước tới nay vẫn được coi là một phần lănh thổ của Việt Nam Cộng Ḥa căn cứ trên những dữ kiện địa lư, lịch sử, pháp lư và thực tại không chối căi được.

Chánh phủ Việt Nam Cộng Ḥa cương quyết bảo vệ chủ quyền quốc gia trên những đảo ấy bằng mọi cách.

Trung thành với chánh sách ḥa b́nh cố hữu của ḿnh, Chánh phủ Việt Nam Cộng Ḥa sẵn sàng giải quyết bằng đường lối thương lượng những vụ tranh chấp quốc tế có thể xảy ra về những hải đảo ấy, nhưng nhất quyết không v́ thế mà từ bỏ chủ quyền của Việt Nam Cộng Ḥa trên những phần đất này.

Làm tại Saigon, ngày 14 tháng 2 năm 1974
(Tài liệu ronéo của bộ Ngoại Giao, Saigon)

 

TÂM THƯ

gửi người CHIẾN SĨ QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN nước VIỆT
c/h Nguyễn Duy Hinh

 

Trên sáu chục năm nay nước Việt Nam ḿnh đă có thật nhiều chuyện đau buồn và mới đây, tiếp theo vài tin tức vừa được đưa ra th́ mối buồn đau của dân ta đang trở thành một niềm ray rứt không nguôi.  Là một cựu chiến binh miền Nam nước Việt cảm thấy muốn chia xẻ chút tâm tư cùng các anh em chiến binh của Quân Đội Nhân Dân nước nhà.

 

Chúng ta vẫn thường tự hào rằng Việt Nam là một dân tộc hiên ngang, oai hùng và thông minh, tài giỏi với trên bốn ngàn năm văn hiến, đứng riêng một góc trời!  Thật là hào hùng!  Duy có điều tôi thấy rằng già nửa thế kỷ nay, người ḿnh đă làm thật nhiều điều sai lầm, thiếu trí tuệ đến dại khờ, tiếp theo sự thiển cận thế kỷ 19 đă đưa nước ta vào gần 100 năm thuộc Pháp.

 

Ngay khi thế chiến thứ hai chấm dứt, các dân tộc nhược tiểu vùng lên tranh đấu đ̣i độc lập, Việt Nam chọn con đường kháng chiến cứng rắn.  Chín năm chinh chiến và tiêu thổ đă làm xứ sở tan hoang trong khi thật nhiều nước khác đă độc lập trước ta mà không bị u đầu, bể trán, không bị ngăn cách, chia đôi.  Đâu là khôn, là dại ?  Sự lựa chọn con đường xă hội chủ nghĩa (XHCN) đă đưa ta vào một vị trí tranh chấp, tự tạo thành một điểm nóng đối chọi Đông - Tây, diễn trường cho cuộc chiến  huynh đệ tương tàn tiếp theo, phá nát đất nước trong hai chục năm đau thương.  Sau cùng, nhờ sự yểm trợ kiên tŕ của người ngoài (và Việt Nam mắc nợ thêm nhiều kiếp), miền Bắc thắng miền Nam, nhưng lợi ǵ cho dân tộc khi cả nước xô nhau xuống vực sâu tan nát và nghèo khổ ?

 

Thống nhất giang sơn xong th́ người cầm quyền, trái với truyền thống "anh em đùm bọc", đă phạm biết bao sai lầm khác và khơi sâu mối chia rẽ dân tộc.  Chính sách kinh tế XHCN đưa toàn dân tới suy kiệt, xác sơ.  Ngoảnh nh́n thế giới, ta chẳng c̣n hơn ai.  Dân đói, nước nghèo, ḷng người xé nát, xứ sở tan hoang. Dân đổ xô ra biển t́m lối thoát thân.  Việt Nam ta nổi tiếng là nơi xuất phát của những "thuyền nhân" đă từng làm cho thế giới động ḷng từ dạo ấy.

 

Tới khi các nước Cộng sản nổ vỡ tại Đông Âu th́ Việt Nam không c̣n chỗ tựa nên ngơ ngác đi t́m phao cấp cứu.  Níu áo phương Bắc, giới lănh đạo VN đă gặp cảnh bẽ bàng, thất thế.      

Sự thất bại của chủ nghĩa Cộng Sản tại cái nôi của nó đă chỉ ra một lối thoát đẹp.  Nếu đủ sáng suốt, can đảm và thật ḷng v́ nước, v́ dân th́ đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN) tất đă có thể nhận thức được điều nên làm để tiếp tục giữ được hào quang ngày nào. Nhưng gần hai chục năm rồi, sự thay đổi cần thiết đă không đến, Đảng tiếp tục theo đường ṃn cữ.  Sửa đổi kinh tế một cách vá víu (để tự cứu v́ chẳng đặng đừng) đă mang lại vài ba điều khích lệ nhưng vẫn không thể sánh kịp đà tiến bộ của năm châu và nước Việt vẫn không thoát được cảnh tụt hậu, đồi trụy, bất công, tham những ngày càng trầm trọng.và thấm thía.  

Bám áo Bắc quốc để duy tŕ chế độ, Việt Nam đă bị chèn ép nhiều bề.  Xưa kia, vào thế kỷ 16, sau khi bị thất thế, chạy lên nương náu ở miền Lạng Sơn, Cao Bằng, Mạc Đăng Dung đă cắt đất dâng Tầu để được yên thân.  Lịch sử măi măi c̣n mỉa mai, phỉ nhổ.  Ngày nay những người lănh đạo CSVN cững chẳng khác ǵ !  Hai hiệp định nhường biển và dâng đất cho CS Tầu đă được phanh phui.  Than ôi!  Một đảng tuyên xưng là "cứu nước" ngày nay đă biến thành đảng "cúi đầu bán nước" !

Việc âm mưu cắt dâng sông núi và biển cả cho nước ngoài không phải mới nảy mầm gần đây.  Năm 1958, ô.  Phạm Văn Đồng, khi đó là Thủ tướng Chính phủ miền Bắc, đă có văn thư công nhận hải phận mà Trung Quốc công bố.  Theo sự thông báo này th́ tất cả biển Đông của Việt Nam (gồm cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa) là thuộc về Trung Hoa !  Do đó, vào đầu năm 1974, hải quân Trung Cộng tấn công và chiếm lấy Hoàng Sa mà hải quân Nam Việt Nam đóng giữ, Bắc Việt đă lặng thinh ! 

Như nhiều đảng CS khác trên thế giới, đảng CSVN đă thành công cướp được chính quyền nhưng thất bại trong việc xây dựng đất nước.  Phung phí trên một nửa thế kỷ và ít nhất ba thế hệ của giống ṇi với bao tài nguyên quí báu.  VN ngày nay yếu kém trên mọi lănh vực.  Cần nhờ vả sự bảo trợ của thế lực bên ngoài đến độ phải cúi mặt kư giấy nhượng đất và biển cho quân xâm lăng truyền kiếp và tồi tàn đến phải công khai làm lễ cắm cọc biên giới mới, nhưng trong nội bộ th́ vẫn cố che giấu chi tiết về các hiệp định đă lén lút kư kết.  

Dân chài nghèo của ta đă và đang bị bắn giết, xua đuổi trên biển Đông.  Sự chèn ép, khiêu khích của hải quân Trung cộng quanh vùng Trường Sa vẫn diễn ra thường trực.  Nhà nước CSVN im ĺm nuốt nhục.  Người Việt hải ngoại chỉ thực hay tin khi vài hăng dầu quốc tế phải bỏ hoạt động quanh vùng đó.  Đối phương vừa công khai tuyên bố thành lập hạt hành chính Tam Sa để quản trị Hoàng Sa và Trường Sa.  Việc này cho ta tiên đoán ư đồ nuốt chửng nốt một ngày chẳng xa số ít đảo tại Trường Sa mà VN c̣n chốt giữ.  Đây là một cái tát tai sống sượng của đảng CS đàn anh vào mặt đảng đàn em.  Ô nhục này bôi đen không riêng Đảng mà cả một Dân Tộc vốn tự cho là kiêu dững.  Sỉ nhục này chia xẻ cho toàn ṇi giống Việt, cùng chịu chung th́ lại càng lớn, càng đau vậy !  Được mệnh danh là "con rồng ngủ quên" Việt Nam thực sự đang đi vào lệ thuộc, suy vong.  Trong các mối đe dọa th́ "nô lệ Bắc phương" là nguy cơ thực tế và vô cùng khó thoát.  Hệ lụy của hai hiệp định "bán nước" và t́nh trạng bị "bóp nghẹt biển Đông" với sự khống chế của hệ thống Cộng Sản sẽ c̣n nhiều hậu quả trầm trọng thêm nữa và sẽ đ̣i hỏi phải đổ nhiều trí lực cùng máu xương để mong sửa chữa về sau.  Việt Nam ngày nay đâu đến nỗi phải đơn phương đối phó với Bắc triều như thời các vua Lê Lợi, Quang Trung.  Nếu Đảng CSVN không thay đổi Nhân dân Việt Nam phải nhập cuộc. 

Trong quá tŕnh lớn mạnh của đảng CSVN, Quân Đội Nhân Dân là nền tảng sức mạnh, là tay chân, là mữi nhọn chiến đấu.  Đảng cướp được nước, nhưng Đảng không biết "dựng nước", Đảng không khả năng "giữ nước" !  Trước các hăm dọa của đối thủ, Đảng đang muốn thanh niên, sinh viên và đồng bào ngưng ngay các đấu tranh để Nhà Nước tiến hành các thương thảo cần thiết.  Nhà Nước CS này đă ươn hèn quá rồi và ta đang thấy các hiệu quả nhăn tiền.  Giờ đây chỉ c̣n lo "giữ ghế", Đảng đă phản lại Tổ Quốc, Đảng thất tín, Đảng phản bội Nhân Dân và những Chiến Sĩ đă hi sinh cho Đảng, Đảng bán nước !  Các Chiến Sĩ yêu nước, anh dững của Tổ Quốc nghĩ ǵ?  Có nên nhắm mắt tiếp tục theo chân Đảng  không?  Đất đai của Tổ Quốc là do tiền nhân khai phá, tô bồi, đổ máu xương ǵn giữ và truyền lại hậu thế.  Một tấc đất, một thước biển không thể để mất !  

Quân Đội là đoàn con yêu của Tổ Quốc, của Nhân Dân.  Quân Đội không phục vụ một nhóm, một đảng mà phục vụ quyền lợi tối thượng của Tổ Quốc.  Ǵn giữ chủ quyền quốc gia và bảo toàn lănh thổ là thiêng liêng.  Con đường cữ đă sai lầm th́ cần biết sửa đổi.  Chọn đường đi đúng là khôn ngoan và sáng suốt, là áp dụng trí tuệ, là thay đổi cần có trong trường kỳ đấu tranh.  Đó c̣n là nhiệm vụ lịch sử, là yêu nước, là mong đợi và đ̣i hỏi của Nhân Dân trong cững như ngoài nước và cững là món nợ phải trả. 

Phải làm ǵ bây giờ đây ?  Cần đ̣i hỏi nhóm lănh tụ CS Việt Nam cung khai diễn tiến sự thương thảo và chi tiết các "hiệp định bán nước" kia và cả mọi tài liệu về vịnh Bắc Việt và biển Đông.  Cần hạ bệ và trừng phạt nhóm lănh đạo phản bội, bất xứng và hoạch định con đường đi đúng, DÂN CHỦ HOÁ nước VIỆT để Toàn Dân có thể góp phần mở đường cho Tổ Quốc đi lên, giành lấy địa vị xứng đáng của một Dân Tộc 80 triệu Công Dân dững cảm và siêng năng trước thế giới tiến bộ ngày nay.  Các Chiến Binh, con yêu của Tổ Quốc, c̣n tại ngữ hay đă giải ngữ, các thân nhân Tử Sĩ hăy đứng lên đ̣i thay đổi hay nếu cần, hỗ trợ Nhân Dân Nổi Dậy sẽ là đường lối giải quyết bế tắc của đất nước một cách mau lẹ và ổn tiện nhất trong các khả năng hành động giờ đây.  Chúng ta cần xây đắp một Việt Nam vững bền, văn minh, phú cường  và hạnh phúc bắt đầu thế kỷ 21 này và măi măi cho mai sau. 

Mong lắm thay ! 

 

Nói với người em tôi chưa quen

c/h Hoàng Giang Thanh

Em thân mến,

Vào một buổi sáng se lạnh của đầu tháng 12, tôi đọc được ở đâu đó một mẩu tin là vào hôm 2/12/2007, Trung Cộng đă thành lập thành phố Tam Sa để xúc tiến việc quản trị hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Mẩu tin ấy đă làm tôi dấy lên niềm đau xót của một người Việt lưu vong, bất lực trước những biến cố tang thương đă và đang tiếp tục xẩy đến cho quê nhà. Thôi thế là "bá quyền phương Bắc", kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam, cuối cùng đă hoàn thành xong việc chiếm đoạt và chính thức hóa chủ quyền của họ trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thương yêu của tổ quốc!

Liên tiếp mấy hôm sau, tôi miên man t́m đọc lại những trang sử ngày xưa, về trận đánh cuối cùng giữa QLVNCH và CSTQ tại Hoàng Sa vào năm 1974, về cái chết kiêu hùng của cố hạm trưởng Ngụy Văn Thà khi ông tuẫn tiết theo tàu, về trận đánh của QDNDVN với CSTQ tại đảo Trường Sa năm 1988, về việc 9 ngư dân Việt Nam bị Trung Cộng giết chết năm 2005 trước sự im lặng khiếp nhược và nhục nhă của CSVN, đọc để rồi lại ch́m vào một niềm phẫn uất không nguôi.

Hoàng Sa Trường Sa đă mất rồi! Ải Nam Quan, thác Bản Giốc đă mất rồi! Từng mảnh rồi từng mảnh giang san gấm vóc, mà tổ tiên chúng ta đă hy sinh biết bao xương máu để giữ ǵn, đă bị ngoại bang cướp giật đi, nhưng tập đoàn CSVN vẫn cứ ngồi yên đó, gục mặt, cúi đầu phụng mệnh như những con khuyển mă trung thành. C̣n các học sinh, sinh viên, thanh niên Việt Nam đâu hết rồi? Sao lại im ĺm thế này? Có phải v́ sống măi trong chế độ khốn cùng nên con người không c̣n ai biết đau nỗi đau mất nước? Dường như trong tôi vừa có điều ǵ tuyệt vọng.

Nhưng vào ngày 9/12/07, bầu trời ảm đạm chợt bừng sáng, vạn vật như được hồi sinh. Buổi mai hôm ấy thanh niên sinh viên học sinh các em đă ồ ạt kéo nhau đến trước ṭa lănh sự Trung Cộng ở Hà Nội và Sài G̣n, biểu dương ḷng yêu nước, cất cao tiếng nói, cực lực phản đối hành động xâm lăng ngang ngược của Trung Cộng trong việc hành chính hóa hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam.

Trong nỗi hân hoan, tôi ngồi ôm máy tính lướt xem các diễn đàn điện tử, blogs, và emails. Qua các video clips trên you tube, tôi chăm chú dơi theo từng bước chân em, khuôn mặt em thông minh, đôi mắt em sáng rỡ tin yêu, tôi thầm hănh diện ḥa ḿnh trong khí thế ngút trời của em. Tôi xúc động nghe từng khẩu hiệu mà em đă hô lên thật to, đến nỗi khản cả tiếng: "Đả đảo Trung Cộng!", "Việt Nam Muôn Năm!", "Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam!", "Trung Cộng Xâm Lược", "Thanh Niên Việt Nam Bảo Vệ Tổ Quốc!". Tôi nghe các em đọc đi đọc lại nhiều lần bài thơ của tiền nhân Lư Thường Kiệt đă làm sống dậy tinh thần bảo vệ non sông:
 

"Sông núi nước Nam vua Nam ở,

Rành rành định phận tại sách trời,

Cớ sao đám giặc sang xâm phạm,
Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời."

"Thanh Niên Việt Nam Bảo Vệ Tổ Quốc!.", "Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời!".  Em lập đi lập lại những câu này. Ôi em tôi kiêu hùng quá! Mỗi tiếng hô to của em là một viên thuốc nhiệm mầu khôi phục lại cho tôi niềm tin mănh liệt rằng t́nh yêu quê hương là một t́nh cảm thiêng liêng của con người, mà chế độ nào dù bạo tàn đến mấy, khắc nghiệt đến đâu, vẫn không thể làm mất đi được. Có thế chứ! Tôi nhủ thầm. Tuổi trẻ là tương lai của đất nước, tuổi trẻ Việt Nam c̣n yêu nước, th́ nước Việt Nam c̣n!

Nhưng cuộc biểu t́nh ngắn ngủi của em chỉ kéo dài chưa được một giờ đồng hồ, khi em vẫn c̣n đang hăng say cất cao tiếng nói th́ đám công an vẫn bám sát các em từ lâu bỗng lên tiếng và bắt buộc các em phải giải tán.

Giờ th́ tôi thấy em ngỡ ngàng. Đôi mắt sáng ngời của em bỗng thấp thoáng bóng tối. Trước sự ngang ngược của Bắc Triều, tại sao nhà cầm quyền CSVN đă không lớn tiếng phản đối, mà c̣n ngăn cấm em thể hiện t́nh yêu nước? Từ lúc nào th́ t́nh yêu quê hương đă thành một cái tội? Từ bao giờ người thanh niên Việt Nam đă không c̣n cái quyền lên tiếng chống ngoại xâm? Em hỏi, nhưng chẳng có câu trả lời thỏa đáng. Nh́n gịng nước mắt uất ức của em rơi nhanh, tôi xót xa vô tận. Tội nghiệp em, tội nghiệp dân tộc ḿnh.

Em thân yêu!

Sau lần ấy, tôi biết các em đă cố gắng tổ chức thêm hai cuộc biểu t́nh quy mô hơn nữa.

Nhưng lực lượng công an ch́m có nổi có, luôn luôn đông hơn, và kết quả là các em đă có người bị bắt bớ, xô đẩy, hành hung, thậm chí bị giam cầm. Giờ th́ mọi nỗ lực biểu dương tinh thần yêu nước chống ngoại xâm của các em đang tạm phải gián đoạn.

Giờ này em ở đâu? Chắc em và các bạn đang hoang mang và buồn bă lắm? Đất nước điêu linh, hiểm họa vong quốc đă gần kề, mà nhà cầm quyền lại có thái độ thật khó hiểu, em không buồn sao được?

Thôi em đừng khóc nữa, hăy biến đau thương thành hành động! phải can đảm hơn nữa để vượt qua mọi thử thách. Thanh niên, sinh viên, học sinh là rường cột của nước nhà, là thành phần lănh đạo tương lai của đất nước. Hăy mạnh dạn đứng lên nhận lănh trách nhiệm giữ ǵn và xây dựng quê hương!

Dân tộc Việt Nam chúng ta là một dân tộc bất khuất, kiêu hùng, chúng ta chưa bao giờ để cho bất cứ ngoại bang hay kẻ thù nào khuất phục, chúng ta đă ba lần dẹp tan quân Mông Cổ vốn được mệnh danh là đoàn quân bách chiến bách thắng, chúng ta luôn đánh đuổi được ngoại xâm ra khỏi cơi bờ. Những trang sử Việt oai hùng đă hơn một lần ghi khắc.

"Dân nước tôi thường đấu tranh diệt ngoại xâm

Trong máu xương thường hát ca bài thành công

Dân nước tôi ṇi giống hùng cường Lạc Long

Làm gái toàn là Trưng Vương,

làm trai rạng hồn Quang Trung"
 

Nhưng muốn bảo vệ quê hương, em cần phải biết rơ kẻ thù của dân tộc Việt Nam hiện giờ là ai và đang ở đâu! Tôi e rằng em chưa biết rơ hết sự thật.

Kẻ thù của dân tộc Việt Nam hiện giờ chính là kẻ đă ra lệnh cho công an ngăn cấm các em không được biểu lộ ḷng căm phẫn với Trung
Cng. Họ là những người cầm đầu Bộ Chính Trị đảng CSVN, vốn là những tay sai trung thành của Bắc Kinh. Từ nhiều năm qua họ chính là những kẻ mở cửa đất nước cho Trung Cộng vào xâm chiếm lănh thổ lănh hải của ta. Qua những công hàm và hiệp định bán nước, họ đă lén lút bán quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Cộng từ năm 1958, đă âm thầm nhượng Ải Nam Quan, thác Bản Dốc cho Trung Cộng từ những năm 1999 và 2000.

 

Đúng thế! Ngoại xâm là đảng CSVN, dưới quyền điều khiển của Bộ Chính Trị. Họ những người có khuôn mặt Việt, nói tiếng Việt. Họ không ở đâu xa, không chỉ ở phía bên kia biên giới Việt-Trung, mà ở ngay trong ḷng thủ đô nước Việt! Đau đớn nhất, họ là những kẻ đang nắm quyền cai trị quê hương.

Những điều tôi nói có lẽ đang làm em kinh ngạc, nhưng nếu suy nghĩ kỹ th́ em sẽ thấy không có ǵ đáng ngạc nhiên. Một nhà cầm quyền chịu ảnh hưởng và sự sai khiến của ngoại bang dĩ nhiên không quan tâm đến sự tồn vong của dân tộc, sẵn sàng bán đất dâng biển để đổi lấy miếng đỉnh chung, níu giữ quyền lực của ḿnh. Nhà cầm quyền ấy dĩ nhiên sẽ dùng chính sách ngu dân và sự lừa bịp, xảo trá để điều khiển dân chúng! Nhà cầm quyền ấy sẽ t́m đủ mọi cách để đàn áp người dân, bóp nghẹt đi mọi tiếng phản đối, mọi lời tố cáo, nhưng may thay sự thật vẫn măi măi tồn tại.

Bây giờ th́ có lẽ em đă hiểu tại sao họ cấm các em biểu t́nh chống Trung Cộng. Bây giờ th́ em hiểu tại sao họ đă dùng các cơ quan ngôn luận bóp méo lịch sử và bưng bít sự thật. Họ đă cấm không cho báo chí, các cơ quan truyền thông đăng tải các tin tức không có lợi cho họ. Bây giờ th́ có lẽ em hiểu tại sao không có báo chí nào trong nước đăng tin về các cuôc biểu t́nh của các em. Bây giờ th́ em hiểu tại sao họ điều khiển tôn giáo, và đàn áp những tôn giáo nào mà họ không điều khiển được. Bây giờ th́ em hiểu tại sao họ đă bịt miệng và tống giam Linh Mục Nguyễn Văn Lư, quản thúc Ḥa Thượng Thích Quang Độ, giam cầm Luật Sư Nguyễn Văn Đài, Luật Sư Lê thị Công Nhân, Bác Sĩ Lê Nguyên Sang. Những người này đă sớm t́m ra sự thật, và đă dấn thân cho quê hương, can đảm đứng lên vạch ra những sai trái của nhà cầm quyền, yêu cầu họ phải thay đổi, đ̣i hỏi họ phải tôn trọng các quyền căn bản của con người.

Em mến yêu,

Chúng ta không thể ủy thác trách nhiệm đối với tổ quốc cho bất kỳ một ai, nhất là cho một nhà cầm quyền đă can tâm làm tay sai cho kẻ ngoại xâm, phản bội dân tộc. Chúng ta không thể chần chừ, v́ chỉ khi nào thoát khỏi ách thống trị của tập đoàn bán nước này th́ dân tộc Việt Nam mới thoát khỏi hiểm họa diệt vong.

 

Hăy t́m mọi cách đóng góp vào công việc giải thể đảng CSVN bằng mọi phương tiện thích hợp với khả năng và hoàn cảnh ḿnh. Hăy đứng lên nhận lănh trách nhiệm bảo vệ tổ quốc, một trọng trách thiêng liêng và cao đẹp. Chúng ta không c̣n có sự lựa chọn nào khác ./.

 

Trách Nhiệm
c/h Hà Văn Hải

 

Từ hơn ba mươi năm nay, trên lư thuyết đất nước Việt Nam đă thống nhất, thanh b́nh, người Việt xa xứ hàng năm gửi về nước hàng tỷ đô la, tỷ lệ thanh niên trong nước chiếm đa số sẵn sàng góp phần kiến thiết quê hương. Trong những điều kiện thuận lợi như thế, dưới sự lèo lái của Đảng Cộng Sản Việt Nam và thuộc hạ, đất nước và người dân phải được ấm no, hạnh phúc như lời hứa hẹn của Hồ Chí Minh khi lôi cuốn toàn thể nhân dân miền Bắc vào cuộc chiến xâm lăng đẫm máu phương Nam 54-75.
 

Thực tế chỉ cho thấy những cảnh tượng oan trái. Từ ba thập niên qua, những kẻ nắm quyền đă ngang nhiên cưỡng chiếm đất đai , ruộng vườn của gần ba triệu gia đ́nh nông dân vô tội. Tội nghiệp cho thân phận người nông dân dưới Xă Hội Chủ Nghĩa, gia tài gây dựng bằng mồ hôi nước mắt của cha ông nay đă bị bạo quyền chiếm mất. Họ đă không thể tạo dựng được một cuộc sống no đủ bằng tất cả công sức của họ, suốt cả đời những người dân lương thiện này bị lừa bịp, trấn lột. bị dồn vào tuyệt lộ, họ đă bắt đầu vượt qua nỗi khiếp sợ, đứng lên đ̣i lại những ǵ đă bị cướp mất.
 

Số phận người công nhân cững thật đáng thương, họ bị ngược đăi ức hiếp ngay trên quê cha đất tổ. Thanh thiếu niên bị xuất cảng làm lao nô khắp nơi trên thế giới. Phụ nữ bị bán đi làm nô lệ t́nh dục dưới tất cả mọi h́nh thức. Thiên đàng Cộng Sản chỉ là một cái bánh vẽ khổng lồ, một nhà tù rộng lớn, và đại đa số người dân quốc nội đang oằn oại dưới gọng kềm Cộng Sản, đất nước đă không có dịp hồi sinh. Khi thế giới văn minh đang có những bước tiến đáng kể trong thời đại cơ khí, th́ Việt Nam tựa như một cô gái giang hồ, với lớp phấn son ḷe loẹt bề ngoài để che dấu những mục rữa bên trong đang trôi giạt về nơi vững đầm lầy tụt hậu.
 

Song song với mối họa chậm tiến, Việt Nam ngày nay đang đối diện trực tiếp với hiểm hoạ mất nước. Đảng Cộng Sản Việt Nam đă đưa dân tộc vào con đường tự diệt. Những Mạc Đăng Dung thời đại đă hèn nhát và tham lam, dâng đất nhượng biển cho mẫu quốc Trung Cộng. Tại miền Bắc, Trung Cộng đă công khai chiếm hơn 700 cây số vuông và bây giờ chúng đang tiến thêm dần vào nội địa. Các thái thú Tàu qua Việt Nam không cần giấy thông hành, không cửa ải biên cương, họ mặc nhiên di chuyển như đang ở trên quê hương ḿnh. Biển Đông cững bị cắt dần, ngư dân Việt Nam bị giết hại chết oan ức ngay trên biển cả của cha ông để lại. Tam Sa là một mữi tên nhọn đâm thẳng vào tim của người dân Việt. Sự kiện Tam Sa đă minh chứng rằng Cộng Sản Việt Nam đă đóng trọn vai tṛ công cụ của thế giới đại đồng, sống không cần biên giới , chủ trương của Cộng Sản Quốc Tế. Chúng đă hiện nguyên h́nh là những con thú bạc nhược, phản bội tổ tiên, rước giặc về tàn phá quê hương: Đảng Cộng Sản Việt Nam là Tội Đồ Dân Tộc.

Quốc Hội của Xă Hội Chủ Nghĩa phải là cơ quan nói lên ư nguyện của toàn dân, là đại diện chính thức của dân. Cơ quan này có toàn quyền ngăn chận và phản bác những ư đồ bán nước hại dân, ngay cả việc truất phế Lănh Đạo Cộng Sản để bảo tồn giang sơn, lănh thổ. Đây là trách nhiệm của Quốc Hội. Nhưng trước cơn nguy biến, QHXHCN đă bội phản dân tộc cam chịu làm tay sai cho Đảng CSVN. Chúng đă phạm tội đồng lơa trong việc dâng đất, nhượng biển: Quốc Hội của Xă Hội Chủ Nghĩa là Tội Đồ Dân Tộc. 

Quân Đội Nhân Dân là lực lượng duy nhất đảm trách nhiệm vụ tuyên phương đứng ra ǵn giữ non sông bờ cơi chống ngoại xâm, bảo toàn lănh thổ. QĐND của Đảng CSVN bây giờ do một số hèn tướng đă nhắm mắt cúi đầu theo lệnh quan thầy nhận bổng lộc, tham sống sợ chết, bó tay gác súng để mặc quân thù giày xéo quê hương: Quân Đội Nhân Dân CS cũng chính là Tội Đồ Dân Tộc. 

Cảnh Sát Công An là cơ quan đại diện chính quyền để giữ ǵn an ninh, bảo vệ người dân. Nhưng trên thực tế, đây chỉ là một công cụ khủng bố, đứng ra bảo vệ nhà cầm  quyền để đe dọa và trừng trị những người yêu nước, trấn áp dân lành. Đau đớn và nhục nhă nhất là cảnh những bọn công an ḷng lang dạ thú, dùng vũ khí để bắt nhốt cầm tù những người yêu nước khi những người này chỉ muốn biểu t́nh bất bạo động để phản đối ngoại xâm: Cảnh Sát Công An CS là Tội Đồ Dân Tộc. 

Toàn dân nghe chăng? Sơn hà nguy biến! 

LLQDVN tha thiết kêu gọi tất cả toàn dân, toàn quân trong t́nh thế Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách, muôn người như một, trong nước và tại hải ngoại đồng loạt vùng lên giành lại quyền làm người, quyền tự do, nhất là tự do tín ngưỡng, quyền được sống, quyền tư hữu; v́ chỉ có tư hữu con người  mới có thể mưu sinh và cải thiện đời sống. Với hơn hai triệu gia đ́nh dân oan, nếu tính mỗi gia đ́nh 4 người th́ con số  gần 10 triệu trên 80 triệu dân là con số đáng kể. Thêm vào đó giới Nông Công Thương, thanh niên, sinh viên, học sinh. Chúng ta quyết cùng nhau đ́nh công băi thị, quyết cùng nhau xuống đường phản đối Đảng CSVN, đ̣i hỏi Quốc Hội VN, Quân Đội, Cảnh Sát, Công An phải nhập cuộc đứng về phía người dân để cùng nhau giải thể Đảng Cộng Sản.

Khi đất nước đă về một mối, người Việt Nam tỵ nạn sẽ tích cực góp phần xây dựng đất nước kể cả việc gia nhập trong hàng ngũ quân đội chiến đấu bảo tồn lănh thổ giang sơn. 

Trách nhiệm bảo vệ bờ cơi, kiến tạo quê hương không phải chỉ giao khoán cho quân đội, một đảng phái chính trị mà là trách nhiệm chung của toàn thể con dân nước Việt. Sơn hà không chỉ thuộc về riêng ai. Đây là cơ hội duy nhất để mọi người cùng nhau đứng lên giải thể Đảng Cộng Sản, lũ tội đồ dân tộc, dù chúng ta phải hy sinh thân sống. Với sự đồng ḷng và ư chí đấu tranh sắt thép, ngày khải hoàn ca sẽ không xa.

Hẹn một ngày chúng ta sẽ cùng nhau trở lại Thành Thăng Long, lấy lại Ải Nam Quan,

đ̣i lại Bản Giốc. Ngày ấy rợ Măn Thanh sẽ không c̣n cơ hội ngự trị trên quê hương thân yêu của chúng ta.

Một tiếng thét giữa trời xanh, sóng dậy.
Nước non này không phải của riêng ai,
Núi trả núi, sông đền sông, đ̣i lại.
Nam sơn hà một dải định Thiên thư
Trong vũ trụ bao la không cùng tận
Việt Nam ḿnh bất khuất sử lưu danh
Sông có cạn, núi có ṃn, vẫn giữ
Lệ có nḥa, máu có đổ, xông lên!
 

(thơ Sean Nguyễn)

 

Hoàng Sa - Trường Sa: Hỏi Tức Là Trả Lời !!!

Tuệ Quang - Sài g̣n, 21/12/2007

  

Việc vào đầu tháng 12/2007 Trung Quốc đơn phương thành lập thành phố Tam Sa để quản lư hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam là giọt nước tràn ly thách thức ḷng yêu nước và niềm tự hào dân tộc của giống ṇi Lạc Việt. 

Việc xuống đường biểu t́nh ôn hoà của giới sinh viên và các tầng lớp nhân dân vào các ngày 9/12 và 16/12 là lời cảnh cáo nghiêm khắc đối với nhà cầm quyền Bắc Kinh hăy từ bỏ mưu đồ gậm nhắm lănh thổ và lănh hải Việt Nam, mặt khác , là cái tát vào mặt chính phủ Hà nội ươn hèn âm thầm dâng hiến giang sơn bờ cơi cho ngoại bang. 

Thanh niên sinh viên học sinh Việt Nam thân mến,

Các bạn có c̣n nên tin vào các lời hứa hẹn của các quan chức lănh đạo cộng sản nữa hay không, khi mà ông Nguyễn Thành Tài, phó chủ tịch thành phố HCM vào ngày 9/12 đă leo lẻo hứa với giới sinh viên tại nhà Văn hoá Thanh niên rằng sẽ cho Thành đoàn đứng ra tổ chức biểu t́nh phản kháng hành động của Trung Quốc vào tuần tới nhưng đến 16/12 th́ lặn mất tăm, lại c̣n cho công an, cảnh sát cơ động cô lập và khủng bố tinh thần những người biểu t́nh ôn hoà ??


Các bạn có c̣n nên tin tưởng vào những giáo điều rỗng tuếch về chủ nghĩa yêu nước, sự nghiệp giải phóng đất nước và dân tộc vv và vv, khi Đảng và nhà nước coi quyền lợi đảng phái cao hơn quyền lợi dân tộc, thay v́ khuyến khích, giáo dục ḷng yêu nước của tầng lớp thanh niên, tầng lớp rường cột của đất nước, trước hành động xâm lược trắng trợn của Trung Quốc, lại c̣n vu khống cho các bạn là vi phạm pháp luật, là do sự giựt dây của bọn phản động ở nước ngoài khi các bạn biểu lộ ḷng yêu nước bằng phản kháng ôn hoà ?


Hỏi tức là trả lời !! 

Tổng thống mới đắc cử của Hàn Quốc , ông Lee Muyng Bak, thời sinh viên vào năm 1965 đă tham gia biểu t́nh chống lại việc chính quyền Hàn Quốc b́nh thường hoá quan hệ với Nhật , do Nhật từng chiếm đóng Triều tiên gây tang thương, đau khổ cho dân tộc Hàn, v́ việc này ông bị kết án 4 tháng tù giam . Mặc dù vậy , ông vẩn can đảm gửi thư cho Tướng Pack Chung Hee, người sau này là tổng thống Hàn Quốc, theo báo Hankyoreh, bức thư viết như sau :


"Nếu đất nước ngăn một thanh niên đứng trên đôi chân của ḿnh th́ đất nước đó vĩnh viển mắc nợ anh ta " ( Báo Tuổi trẻ ngày 21/12/2007 ) 


Các bạn có nghĩ rằng chính quyền Hà Nội mắc nợ các bạn, món nợ về ḷng yêu nước và ḷng tự hào dân tộc, các bạn có nên đ̣i lại món nợ này càng sớm càng tốt, trước khi quá muộn hay không ?


Hỏi tức là trả lời !!

Kính gửi qúy tướng lĩnh, sĩ quan và chiến sĩ Quân Đội Nhân Dân Việt Nam,

Quư vị có nghĩ rằng xương máu của hàng vạn chiến sĩ QĐNDVN đă đổ xuống một cách uổng phí trong 2 cuộc chiến tranh biên giới Trung - Việt vào thập niên 80 của thế kỷ trước, hơn 70 chiến sĩ Hải Quân NDVN đă ngă xuống vô ích trong trận hải chiến Trường Sa vào năm 1988, khi mà Đảng CSVN, một cách có hệ thống đă âm thầm dâng đất, dâng biển cho đàn anh Trung Quốc, bắt đầu bằng bức công hàm tán thành tuyên bố lănh hải 12 hải lí của Ông Phạm Văn Đồng gửi cho Thủ tướng Trung Quốc Chu Aân Lai vào năm 1958 ? 


Hỏi tức là trả lời !! 


Tại sao Đảng và nhà nước CSVN không cho bạch hoá tất cả các hiệp ước, hiệp định đă kư kết với Trung Quốc về lănh thổ, lănh hải nếu các hiệp ước , hiệp định đó là hữu nghị và b́nh đẳng ?


Và các vị tướng lĩnh sĩ quan, các vị biết bao nhiêu phần trăm sự thật về các hiệp ước hiệp định nầy ? 


Quư vị có thấy bất công không khi nhà nước Cộng sản thay v́ trang bị vơ khí, khí tài tối tân , hiện đại cho quân đội để quư vị có đủ khả năng chống trả bất cứ cuộc tấn công nào của kẻ thù để bảo vệ tổ quốc (vài tỉ đô la Mỹ là con số rất nhỏ so với tài sản, ngân sách quốc gia bị tham lạm do tham những hiện nay), họ lại đổ công sức, tiền của lo củng cố lực lượng công an, cảnh sát ? tại sao một tướng công an lại là nhân vật thứ 2 của Bộ chính trị , c̣n nhiều quyền lực hơn cả Chủ tịch nước và Thủ tướng ? Có phải chính quyền coi nặng việc bảo vệ đảng hơn là bảo vệ đất nước hay không ?

Tôi tin chắc rằng nếu có chiến tranh xảy ra ( và chắc chỉ xảy ra với Trung Quốc, v́ chỉ có họ là có dă tâm rơ ràng ) th́ quư sĩ quan , chiến sĩ nơi biên cương , hải đảo là người phải ngă xuống đầu tiên để bảo vệ mưu đồ chính trị của đảng cộng sản, sự hy sinh như vậy có đáng hay không ??


Quư vị nghĩ sao khi quư vị cầm súng bảo vệ tổ quốc v́ nghĩa vụ và ḷng yêu nước, c̣n các thanh niên sinh viên xuống đường phản kháng hành động xâm chiếm lănh thổ Việt Nam của nhà cầm quyền Trung Quốc vào các ngày 9/12 và 16/12 cững xuất phát từ ḷng yêu nước, ư thức trách nhiệm đối với tổ quốc th́ bị Công An vu cho là vi phạm pháp luật, là do phản động giựt dây ?


Hỏi tức là trả lời !!


Không khéo đến lúc nào đó, các đồng chí công an, an ninh lại vu cho quư vị là phản động, phản bội tổ quốc khi quư vị đứng về phía nhân dân trong cuộc đấu tranh đ̣i dân chủ , nhân quyền trong thời gian tới.


Là con người , nhất là một người lính không chỉ mưu cầu tiền đồ, sự nghiệp cho bản thân mà c̣n đối diện với lương tâm công dân và trách nhiệm đối với sự nghiệp tiền nhân để lại, bởi v́ sự nghiệp bản thân chúng ta có sá ǵ so với sự nghiệp và cơ đồ của gịng giống Lạc Việt, sự vinh thân ph́ gia hiện tại làm sao sánh bằng tiếng thơm hoặc nổi nhục mà quư vị để lại cho con cháu và gia đ́nh quư vị khi lịch sử lên tiếng.

Mong rằng quư vị tướng lĩnh, sĩ quan và chiến sĩ QĐNDVN biết ḿnh phải cần làm ǵ và xứng đáng với danh hiệu "Quân đội của Nhân dân" của quư vị.

Cuối cùng . xin nhiệt liệt tán dương, ủng hộ tinh thần yêu nước và ư thức trách nhiệm của thanh niên sinh viên học sinh Việt Nam trong hai tuần lể vừa qua. Ngọn lửa ái quốc đă bùng cháy trong con tim các bạn, Hăy giữ ngọn lửa cháy măi để đánh thức dân khí của cả dân tộc Việt Nam. Mọi tầng lớp nhân dân trong và ngoài nước đang ủng hộ các bạn, chắc chắn trong đó có tôi.


(Chỉ có góp ư nhỏ với các bạn thanh niên sinh viên , sắp tới nếu có đi biểu t́nh th́ nhớ đội nón bảo hiểm đến nơi tập kết, việc này có 3 điều lợi : thứ nhất, chứng tỏ các bạn chấp hành tốt chỉ thị về an toàn giao thông của chính phủ, thứ hai, là dấu hiệu dể nhận biết nhau ở điểm tập kết, thứ ba, là vật bảo vệ cho các bạn đối với trường hợp xấu nhất là bị lực lượng công an, an ninh đàn áp, nên nhớ là phải liên kết, tay trong tay đừng để lực lượng đàn áp phân hoá , chia nhỏ các bạn. Thân chào). 

 

Đôi điều suy tư

Nguyễn Thanh Nam


Sự kiện Trung Cộng xâm chiếm Hoàng Sa và Trường Sa đă dấy lên một cơn thịnh nộ của người dân Việt Nam. Riêng Việt Cộng th́ muốn che đậy hành vi bán nước nên chỉ lên tiếng lấy lệ về mặt ngoại giao để xoa dịu ḷng căm phẫn của người dân Việt Nam. V́ đă bán đất và biển cho Trung Cộng, nên ngày nay dù cho người dân có phẫn nộ đến tột cùng, th́ đảng CSVN cững phải bằng mọi cách đàn áp dẹp tan  người dân Việt Nam trong nước chứ làm sao đ̣i lại đất đă bán cho Trung Cộng. Chính v́ lư lẽ này mà Trung Cộng yêu cầu Việt Cộng phải đàn áp và dẹp các cuộc biểu t́nh của sinh viên học sinh và đồng bào trong nước. Việc làm này đối với CSVN dễ như trở bàn tay, v́ CSVN có một đội ngữ Công An c̣n đông hơn dân biểu t́nh và có đủ mọi phương tiện và vơ khí trong tay.
 

Đảng CSVN ngày nay tứ bề thọ địch, nhưng không phải v́ thế mà CSVN ngồi yên trong thế lúng túng, mà ngược lại CSVN bàn tính âm mưu quỉ kế, tương kế tựu kế, mượn gió bẻ măng.
 

Một mặt lên tiếng cho rằng các cuộc biểu t́nh ở trong nước là "tự phát", nhưng cững gửi đến Trung Cộng một tín hiệu là dân Việt Nam phản đối hành động xâm chiếm lănh thổ của Trung Cộng, để Trung Cộng giảm bớt tham vọng đ̣i hỏi thêm những phần đất và biển khác. Tuy nhiên Việt Cộng cững đàn áp các cuộc biểu t́nh để làm vừa ḷng theo sự đề nghị của Trung Cộng. Như vậy cái thế của Việt Cộng giải quyết lưỡng nan ở trong và ngoài vẹn toàn. Nhưng cái ngại của CSVN là đồng bào người Việt ở hải ngoại không nằm trong ṿng cương toả nên CSVN bó tay.

Tại hải ngoại, đồng bào Việt Nam ở khắp nơi trên thế giới, các cuộc biểu t́nh nở rộ khắp các quốc gia có toà đại sứ hay toà lănh sự của Trung Cộng. Điều này cững giống như kim đâm vào tử huyệt làm cho Trung Cộng bực dọc, nhức nhối  và mất mặt với thế giới. Trung Cộng lại phàn nàn và bắt Việt Cộng phải giải quyết bài toán đau đầu này. Việt Cộng rất thâm độc và nham hiểm, họ đă mang chiêu bài "dẹp bỏ dị biệt về chính trị để cùng nhau đoàn kết chống ngoại bang xâm lược". Cờ đỏ sao vàng cùng với cờ vàng 3 sọc đỏ cùng nhau giương lên tại hải ngoại trong các cuộc biểu t́nh trước các toà đại sứ hay toà lănh sự Trung Cộng. Nếu người Việt ở hải ngoại đồng ư đứng chung với cờ đỏ sao vàng th́ xem như CSVN đă thắng thế trong chiến lược nhuộm đỏ cộng đồng người Việt ở hải ngoại. Các kư giả ngoại quốc sẽ chụp h́nh, Việt Cộng cững sẽ chụp h́nh để làm tư liệu về sau như một vi bằng cho những cuộc tranh căii về cở đỏ sao vàng hay cờ vàng ba sọc đỏ, nhất là Việt Cộng sẽ có chứng cớ để xin treo cờ trong các trường học có du học sinh Việt Nam đang theo học tại các trường đó.

Nếu đồng bào ở hải ngoại nhất định không đồng ư cho những du học sinh mang cờ đỏ sao vàng cùng biểu t́nh th́ một làn sóng phẫn nộ của đồng bào nổi lên chống lại cờ đỏ sao vàng tại hải ngoại, như vậy th́ sẽ sai lạc mục tiêu chống Trung Cộng xâm chiếm Hoàng Sa và Trường Sa v́ phải bận tâm chống cây cờ đỏ sao vàng đang được du học sinh xử dụng. Như vậy Việt Cộng cững sẽ giải quyết được những bế tắc mà quan thầy Trung Cộng giao nhiệm vụ để giải quyết bài toán hóc búa này.
 

Chính v́ lẽ đó, chúng ta cần phải nhận định một cách rơ ràng giữa DIỆN và ĐIỂM:

DIỆN:

- Làm sáng tỏ vấn đề Hoàng Sa và Trường Sa để toàn dân biết được sự thật về hành vi bán nước của đảng CSVN. 

- Làm sáng tỏ hành vi ngang ngược của Trung Cộng xâm chiếm lănh thổ và lănh hải nước Việt Nam. Lên án trước dư luận quốc tế hành vi xâm phạm lănh thổ nước Việt Nam. Yêu cầu Liên Hiệp Quốc phải chú ư đến sự kiện này.

- Kêu gọi Đoàn Kết Dân Tộc chống ngoại bang. Nhưng cần phải cảnh giác ư đồ thâm độc của CSVN. Nhất là ư đồ muốn nhuộm đỏ cộng đồng người Việt ở hải ngoại. Không chấp nhận ngay từ đầu việc dùng cờ đỏ sao vàng trong các cuộc biểu t́nh, yêu cầu các du học sinh tham gia biểu t́nh chống Trung Cộng với tinh thần là một người Việt Nam, không được mang cờ đỏ sao vàng của Việt Cộng. Ở hải ngoại chỉ có một ngọn cờ vàng ba sọc đỏ.

- Đồng bào càng biểu t́nh chống Trung Cộng càng bền bỉ th́ sự xứt mẻ giữa Trung Cộng và Việt Cộng càng rạn nức. Đây là một cuộc đấu tranh chính nghĩa của người dân Việt Nam.

ĐIỂM:

- Toàn dân lên án hành vi phản quốc và buôn dân bán nước của đảng CSVN.

- Kêu gọi toàn dân đứng lên đ̣i lại quyền Tự Quyết Dân Tộc.

- Thay thế chế độ độc tài đảng trị bằng một chế độ Tự Do, Dân Chủ và Nhân Bản.

- Đồng bào trong và ngoài nước đồng tâm sát cánh đấu tranh và vạch mặt, bẻ găy các âm mưu thâm độc của CSVN đối với dân tộc và đất nước Việt Nam.

- Việt Cộng ngày nay dựa vào Trung Cộng làm hậu thuẫn để tồn tại. Khi không c̣n hậu thuẫn th́ Việt Cộng sẽ hoàn toàn bị suy yếu và phá sản.

Muốn lấy lại Hoàng Sa và Trường Sa, người dân Việt Nam phải thay đổi sinh mệnh đất nước, thay thế chế độ độc tài đảng trị CSVN bằng một chế độ Tự Do, Dân Chủ và Nhân Bản. Xây dựng một quốc gia độc lập, cường thịnh và có nền pháp trị nghiêm minh. Từ đó sẽ tuyên bố hủy bỏ các hiệp ước bán đất và biển của CSVN với Trung Cộng. Đem tất cả nội vụ tranh chấp này ra toà án quốc tế để phân xử, lúc đó Việt Nam sẽ mang những chứng cớ về lịch sử, địa lư và các hiệp ước mà nhà nước bảo hộ Pháp đă kư kết với triều đ́nh nhà Thanh. Việt Nam phải tranh tụng trong một tư thế b́nh đẳng với Trung Cộng trước công pháp quốc tế. 

Cầu nguyện hồn thiêng sông núi phù hộ cho công cuộc đấu tranh Tự Do Dân Chủ được thành công./.

 

Người con của biển

(Thơ Dâu Bể Tang Thương)

(thành kính dâng tặng cố hạm trưởng Nguỵ Văn Thà và các chiến sĩ hải quân VNCH đă anh dững hi sinh để bảo vệ tổ quốc trong trận hải chiến Hoàng Sa 1974. Kính tặng tất cả những người Việt Nam chân chính, yêu nước thương dân).

Nguỵ Văn Thà, Nguỵ Văn Thà ơi!
Đă bao lâu? Ba mươi bốn năm rồi
Từ ngày anh đi vào ḷng biển cả
Nhưng gương trung liệt ngời sáng măi trong tôi.

Nguỵ Văn Thà ơi!


Có thể nào quên sáng ngày hôm ấy
Giữa chốn ṿng vây lửa mù mịt cháy
Anh mắt sáng ngời ngập những hờn căm
Cùng đồng đội thân yêu tay không rời súng
Bởi trái tim anh thắm màu trung dững
Sống v́ sơn hà và chết v́ Việt Nam ta
Dù đến ngàn năm tên anh vẫn ngời sáng
Cùng với quê hương đón mặt trời ló dạng
Sóng vỗ thân tàu thẳng tiến về Trường Sa
Sóng vỗ thân tàu thẳng tiến về Hoàng Sa.
 

18/12/2007

 

Toàn dân nghe chăng: Sơn hà nguy biến!

Trần b́nh Nam

Ngày 2/12/2007,chính phủ Trung quốc (người Trung hoa gọi là Quốc Vụ Viện) phê chuẩn quyết định thành lập thành phố hành chánh cấp huyện Tam Sa gồm ba quần đảo Hoàng Sa, Trung Sa (Macclesfield Bank, một đảo đá ngầm rộng chừng 6.250 km vuông nằm ở phía đông và cách trung tâm quần đảo Hoàng Sa 250 km) và Trường Sa đặt trực thuộc tỉnh Hải Nam. Tỉnh này được thành lập năm 1988 sau khi tách ra khỏi tỉnh Quảng Đông.


Quần đảo Hoàng Sa (Paracels) và Trường Sa (Spratlys) nằm ngoài khơi bờ biển Việt Nam. Quần đảo Hoàng Sa nằm giữa vĩ độ 16 và 17 bắc, về phương diện hành chánh thuộc thành phố Đà Nẵng và trung tâm quần đảo cách Đà Nẵng 350 km. Quần đảo Trường Sa lớn hơn nhiều, trải dài từ vĩ độ 7 đến vĩ độ 11 bắc, trực thuộc tỉnh Khánh ḥa, và trung tâm cách bờ biển chừng 600 km, nh́n từ thành phố Nha Trang hướng Đông Nam.

Trong suốt thời gian Pháp thuộc (từ giữa thế kỷ 19 đến năm  1945), sau đó qua chính quyền Trần Trọng Kim, chính quyền Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa, chính quyền do quốc trưởng Bảo Đại, hai quần đảo này đều do các chính quyền của người Việt Nam quản lư và là một phần không tách rời của Việt Nam. Thời Pháp thuộc người Pháp đặt một trạm thu thập dữ kiện khí tượng trên ḥn đảo lớn nhất của quần đảo Hoàng Sa. Sau Hiệp định Geneva chia đôi đất nước năm 1954, hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, nằm dưới vĩ tuyến 17 nên thuộc Việt Nam Cộng Ḥa. Tàu chiến của Việt Nam Cộng Ḥa vẫn thường tiếp tế cho một đơn vị quân đội đóng tại Hoàng Sa, và thường thăm viếng trông coi các cụm trong đảo Trường Sa.

Ngược ḍng lịch sử trở về trước, từ thế kỷ thứ 17 hằng năm các chúa Nguyễn vẫn cho chiến thuyền viếng Hoàng Sa và Trường Sa, và thiết lập một hải đội lấy tên là hải đội Bắc Hải để bảo vệ các hải đảo này. Một kư sự của nhà sư Trung quốc là Thích Đại Sán viết năm 1696 xác nhận sự kiện này. Nhà bác học Lê Quư Đôn trong một sử liệu viết năm 1776 đă mô tả khá chi tiết về quần đảo Hoàng Sa.

Sau khi vua Gia Long thống nhất đất nước (1802), các sử liệu khác như Dư Địa Chí, Đại Nam Thực Lục, Đại Nam Nhất Thống Chí đều ghi nhận Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam.


Không có một sử liệu nào của Tây phương ghi Hoàng Sa và Trường Sa thuộc Trung quốc. Và ngay cả các tài liệu của Trung quốc (trước năm 1909) cững không có nơi nào nói hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc Trung quốc.


Kế hoạch lấn chiếm đất Việt Nam của Trung quốc bắt đầu từ năm 1958 khi Mao đă thiết lập vững vàng chế độ cộng sản sau nhiều thế kỷ bị các thế lực tây phương uy hiếp. Ngày 4/9/1958 Trung quốc ra một tuyên bố 4 điểm về lănh hải (từ bờ đất ra biển) và chủ quyền của Trung quốc trên một số đảo chung quanh gồm có quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Tuyên bố xác định lănh hải của Trung quốc ṿng theo bờ biển lục địa và các hải đảo chung quanh là 12 hải lư (thay v́ 3 hải lư như trước), và kèm với tuyên bố này là một bản đồ có đường ranh giới lănh hải bao gồm cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa (1).

Mười ngày sau (ngày 14/9/1958) thủ tướng miền Bắc Phạm Văn Đồng kư công hàm công nhận lănh hải 12 hải lư của Trung quốc mà không nói ǵ đến Hoàng Sa và Trường Sa. Tuy vậy công hàm của thủ tướng Phạm Văn Đồng xem như mặc nhiên chấp nhận Hoàng Sa và Trường Sa thuộc Trung quốc. Đây là một sơ suất ngoại giao hay cố ư mập mờ của đảng Cộng sản Việt Nam công nhận ngầm hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thống thuộc Trung quốc (hơn là để cho Việt Nam Cộng Ḥa quản lư) vẫn c̣n là một nghi vấn lịch sử. Không bỏ lỡ cơ hội, Trung quốc lấn tới và từng bước một, triển khai kế hoạch chiếm đất chiếm biển của Việt Nam.

Tuy nhiên trong thời gian này Trung quốc chưa thể làm ǵ với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, v́ - sau Hiệp định Geneva chia đôi đất nước kư ngày 20/7/1954 - đang do Việt Nam Cộng Ḥa, một đồng minh của Hoa Kỳ trấn giữ. Hạm đội 7 của Hoa Kỳ đang làm chủ vùng biển tây Thái B́nh Dương.

Cơ hội lớn tới vào thập niên 1970’s, khi cuộc chiến tranh Việt Nam bước vào giai đoạn kết thúc, Hà Nội sắp chiếm Việt Nam qua Hiệp định Paris (hậu quả là sẽ quản lư Hoàng Sa và Trường Sa). Hoa Kỳ không muốn Liên bang Xô viết qua chính quyền Hà Nội dùng Hoàng Sa và Trường Sa ḍm ngó Nam Thái b́nh dương gây khó khăn trên thủy lộ từ Ấn độ dương xuyên qua eo biển Malacca lên phía tây bắc Thái b́nh dương, con đường huyết mạch cho hạm đội của Hoa Kỳ, và cũng là con đường chuyển vận dầu hỏa từ Trung đông đến Nhật Bản, Đài Loan, Nam Hàn, những đồng minh của Hoa Kỳ, nên Hoa Kỳ đă dàn xếp, qua một cuộc gặp gỡ giữa Henry Kissinger, bộ trưởng ngoại giao Hoa Kỳ và thủ tướng Trung quốc Chu Ân Lai tại Bắc Kinh để Trung quốc chiếm đảo Hoàng Sa. Vào thời điểm này quan hệ giữa Hà Nội và Mạc Tư Khoa tốt đẹp nhưng căng thẳng với Bắc Kinh. Trong khi đó Hoa Kỳ vừa thiết lập bang giao với Bắc Kinh và quan hệ giữa hai nước khá tốt đẹp.
(Xem tài liệu “Biển Đông Dậy Sóng” số 118,
www.tranbinhnam.com , trang B́nh luận)

Với giao ước bất thành văn đó, hải quân Trung quốc đă đem quân chiếm Hoàng Sa sau một trận hải chiến cuối tháng 1 năm 1974 với hải quân Việt Nam Cộng Ḥa. Hạm đội 7 của Hoa Kỳ được kêu gọi tiếp cứu nhưng không can thiệp, ngay cả việc giúp cứu các thủy thủ trôi dạt trên biển. Tuy nhiên Hoa Kỳ đă can thiệp để các tù nhân bị Trung quốc bắt trong trận đánh được trả tự do trong một thời gian kỷ lục. Ngày 31/1/1974 các tù nhân, trong đó có một nhân viên dân chính Hoa Kỳ, ông Gerald Kosh làm việc tại pḥng tùy viên quân sự ṭa đại sứ Hoa Kỳ tại Sàig̣n được biệt phái làm liên lạc viên tại bộ tư lệnh Hải quân Vùng I Duyên hải, được trả tự do tại Hồng Kông. Trước cuộc xâm lấn này Hà Nội không hề lên tiếng phản đối Trung quốc.

Sau năm 1991 khi Hà Nội làm ḥa với Trung quốc trước sự sụp đổ của khối Liên xô, Trung quốc được đà bắt đầu gặm nhắm đất biên giới phía bắc Việt Nam, lấn biển trong vịnh Bắc bộ và nhất là từng bước lấn chiếm quần đảo Trường Sa. Trường Sa lúc này ngoài vị trí chiến lược cố hữu của nó, c̣n hứa hẹn một thềm lục địa phong phú dầu hỏa và khí đốt.

Hà Nội đă tỏ ra yếu mềm trước sự xâm lấn của Trung quốc. Vũ khí duy nhất Hà Nội dùng cho đến lúc này là những lời phản đối lấy lệ của Bộ ngoại giao.

Lần này, trước quyết định của Quốc Vụ Viện Trung quốc sát nhập một cách chính thức đất đai của Việt Nam vào đất đai của họ, Hà Nội cũng chỉ phản đối một cách nhẹ nhàng. Trong cuộc họp báo ngày 5/12/2007 tại Hà Nội ông Lê Dũng, phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao Việt Nam nói: "Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lư để khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Hành động này đă vi phạm chủ quyền lănh thổ của Việt Nam, không phù hợp với nhận thức chung của lănh đạo cấp cao hai nước, không có lợi cho tiến tŕnh đàm phán t́m kiếm biện pháp cơ bản, lâu dài cho vấn đề trên biển giữa hai bên."

Người Việt trong nước và hải ngoại hết sức phẫn nộ trước hành động giựt đất bằng giấy tờ của Trung quốc và chờ đợi chính quyền Hà Nội có những động thái bảo vệ bờ cơi mạnh mẽ như truyền thống chống xâm lăng của tổ tiên.

Rất tiếc cho đến giờ này chính quyền Hà Nội đă không làm ǵ hơn ngoài lời phát biểu xác nhận chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa. Sinh viên trường Đại Học Công Nghệ thuộc hệ thống Đại Học Quốc gia Hà Nội chuẩn bị biểu t́nh trước ṭa đại sứ Trung quốc th́ giới chức đại học (theo lệnh đảng) ra thông tư yêu cầu sinh viên và cán bộ các cấp của trường hăy b́nh tĩnh không nên biểu t́nh v́ “không có lợi  cho tiến tŕnh đàm phán t́m kiếm biện pháp cơ bản, lâu dài cho vấn đề trên biển của hai bên.”

Dù vậy, trước sự sôi sục của quần chúng chính quyền Hà Nội cũng không ngăn cản được dân chúng, phần đông là sinh viên, ở hai thành phố Hà Nội và Sài g̣n xuống đường phản đối Trung quốc lấn đất trong ngày 9/12/2007. Nhưng sợ mất ḷng Trung quốc, khi được hỏi về các cuộc biểu t́nh, phát ngôn nhân Bộ ngoại giao Lê Dũng nói: “Đây là việc làm tự phát chưa được phép của các cơ quan chức năng Việt Nam. Khi các vụ việc trên xảy ra, các lực lượng bảo vệ của Việt Nam đă kịp thời có mặt, giải thích và yêu cầu bà con chấm dứt việc làm này." Và ông Lê Dũng nói tiếp quan điểm của Việt Nam là “thông qua đàm phán, giải quyết một cách ḥa b́nh mọi tranh chấp trên cơ sở luật pháp và thực tiễn quốc tế.”

Với cung cách trên Hà Nội chứng tỏ quá yếu ớt trước hành động giựt đất của lân bang không xứng đáng là một nhà nước có chủ quyền.

Với tương quan lực lượng hiện nay, Việt Nam không đủ sức cho tàu chiến ra cắm cờ tại các ḥn đảo Trường Sa để xác nhận chủ quyền, nhưng ít nhất Hà Nội cũng phải huy động mọi phương tiện chính trị và ngoại giao để làm sáng tỏ vấn đề. Trước hết triệu tập đại sứ của Trung quốc tại Việt Nam đến bộ ngoại giao để nhận công hàm phản đối, sau đó là triệu tập quốc hội chính thức ra tuyên cáo trước quốc dân xác định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo.Tiếp theo đó là đưa vấn đề ra trước Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc với toàn bộ tài liệu lịch sử chứng minh Hoàng Sa và Trường thuộc chủ quyền của Việt Nam và chuẩn bị một bản quyết nghị mạnh mẽ lên án sự xâm lấn đất đai của Trung quốc và yêu cầu Hội đồng Bảo an thông qua.

Trên thực tế Trung quốc nắm phiếu phủ quyết nên quyết nghị sẽ không thể thông qua, nhưng Việt Nam sẽ dễ dàng có hơn 9 phiếu trên 15 phiếu của Hội đồng  Bảo an để phản ánh sự đồng t́nh của quốc tế lên án Trung quốc có manh tâm giựt đất của Việt Nam. Những tài liệu và quyết nghị do Việt Nam tŕnh Hội đồng Bảo an sẽ là những tài liệu làm nền móng cho chính quyền hôm nay huy động sức dân bảo vệ Trường Sa, và cho các thế hệ mai sau tiến hành cuộc đấu tranh đ̣i lại quần đảo Hoàng Sa, và vô hiệu hóa sự sát nhập Trường Sa. Ngoài ra Hà Nội có thể vận động những nước bạn riêng lẽ lên tiếng ủng hộ lập trường lănh thổ của Việt Nam.

Hà Nội c̣n cần đệ đơn kiện Trung quốc trước ṭa án quốc tế yêu cầu ṭa quốc tế vô hiệu hóa sắc lệnh của Quốc vụ viện Trung quốc.

Đó là những điều một nước có chủ quyền phải làm, dù đối với một nước được xem là anh em. Sư phản đối của Hà Nội có tính kịch bản, quá yếu mềm chẳng khác ǵ bắt gặp kẻ cướp vào nhà ăn cướp mà đứng ở cửa nhỏ nhẹ bảo “của tôi sao anh lấy” rồi để cho kẻ cướp mang của đi mà không dám gọi cảnh sát và hô hoán cho hàng xóm biết!

Hà Nội lấn cấn cái ǵ mà không làm những việc thường t́nh một nước có chủ quyền phải làm khi đất đai của cha ông bị xâm lấn? Hay là đảng cộng sản Việt Nam đang cầm quyền đă bị chính quyền Trung quốc thao túng?

Nếu đúng vậy th́ giặc đă vào nhà, sơn hà đang nguy biến. Đă đến lúc nhân dân vùng dậy lôi những kẻ phản bội ra trước ṭa án nhân dân để cứu nước.

Tam Sa ngày tàn của Chủ Nghĩa Mác Lê
Đinh Thiên Vũ

 

Ngày 2/12/2007, Trung Quốc thành lập huyện Tam Sa thuộc tỉnh Hải Nam để quản trị các quần đảo trong đó có Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Quyết định biến quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thành một huyện của Trung Quốc là một thay đổi lớn trong bang giao Việt Trung.

 

Mặc dù những nguồn tin ngoài luồng đă thông báo từ lâu chuyện ông Phạm Văn Đồng, năm 1958  đă gửi công hàm công nhận chủ quyền của Trung Quốc trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Trung Quốc sau đó đă thực thi cái quyền làm chủ khi tấn công quân đội Việt Nam Cộng Hoà 1974 ở Hoàng sa. Trong thời gian đó v́ "t́nh anh em môi hở răng lạnh", chính quyền miền Bắc đă không lên tiếng ǵ cả để mặc cho nguời anh kết nghĩa vĩ đại đánh thằng anh em ruột thịt của ḿnh ở miền Nam chẩy máu lỗ đầu và cướp luôn quần đảo Hoàng Sa.
 

Cuộc biểu t́nh tự phát và đày phấn nỗ  của các thanh niên thanh nữ thế hệ 8x đă diễn ra tại Hànội và Sài g̣n trong hai ngày chủ nhật 9/12/2007 và 16/12/ 2007 . Lần đầu tiên thành phần trẻ đă đứng lên, họ đứng lên không phải như một số báo nhà nưóc đă chụp mữ cho họ là họ đă bị nhóm 8406, các phong trào tranh đáu dân chủ ở trong và ngoài nuớc dật dây.

 

Đây là phản ứng tự nhiên của ḷng yêu nước của thế hệ trẻ. Một ḷng yêu nước không phải chờ đợi phép của Đảng của Đoàn. Sinh viên Thanh niên Việt Nam đă có một ư thức dân chủ , đó là làm chủ vận mạng của đất nuớc ḿnh, đă chợt nhận thấy cách làm việc của Đảng CSVN mờ ám,  không c̣n phù hợp với thời đại mới.

 

Một đàng th́ ca tụng ḷng yêu nước, nhưng đến khi có ai muốn yêu nước, nhưng chưa có lịnh của đảng th́ lại bị cấm! Thành ra chỉ có Đảng là người yêu nuớc à? Mà Đảng là ai nếu không ngoài Bộ Chính Trị với hơn muời mạng, chỉ làm việc trong bóng tối. Mà ngay đến cái quyền "độc quyền yêu nước " đó, các "ngài" trong BCC cững chẳng làm nên cơm cháo ǵ!  Đến nỗi Trung Quốc công khai lấy đất, c̣n hỗn xược yêu cầu Việt Nam phải dẹp các vụ biểu t́nh phản kháng !

 

Các ngài biết trả lời ra sao? V́ chính một số "ngài" đă dâng đất cho Trung Quốc từ lâu! Mấy ngài lại c̣n quên "rút " hơn 700 quân nhân c̣n đang bảo vệ quần đảo Truờng Sa. Bây giờ thật là há miệng mắc quai. Nếu Tàu tấn công vào Trường Sa th́ các "ngài" làm sao đây, không lẽ cấm quân đội Việt Nam không được chiến đấu sao, phải chờ lịnh Đảng? Đảng th́ vừa là đàn em cho Trung Quốc vừa là chính phủ đă dâng Đât cho Tàu vừa là quan toà sẽ gật đầu khi phán xét. Lần đầu tiên  "Đảng sáng suốt " ngồi sổm lên đầu lên cổ nhân dân Việt Nam của quư ngài đang  hại chính quư ngài. Quư ngài không c̣n có thể đổ lỗi sự mất an ninh quốc gia là do ai khác nữa được. Chính quư ngài là những nguời đă "bán" Truờng Sa và Hoàng Sa có văn tự cho Trung Quốc! 
 

Ta thử xem coi cái quyết định của Trung Quốc nó có một kết quả sâu xa thế nào và từ đó chúng ta thử t́m lối đi cho Việt Nam trong tuơng lai về vấn để đối ngoại với Trung Quốc dĩ nhiên là không chờ lịnh của Đảng: 

Dân tộc Hán từ bốn ngàn năm nay, bao giờ cững coi ḿnh là cái rốn vữ trụ ở quả địa cầu này – v́ thế mà có tên là Trung Quốc-. Vua Tàu xưng là con Trời -Thiên Tử-, các nưóc lân bang đều coi là Phiên là Rợ và luôn t́m cách xâm chiếm các nước lân bang trong đó chỉ có hai nước là Việt Nam (An Nam) và Đại Hàn (Đông Phiên) là c̣n đuợc tự chủ tới ngày nay, c̣n th́ Tây Phiên (Tân Cuơng), Rợ Mông (nội Mông Cổ) , giặc Măn (Măn Châu) giờ đều thuộc Trung Quốc.  

Sau khi bị Âu Châu vào tấn công và chia Trung Quốc ra từng miêng nhỏ người Tàu mới tỉnh ngộ bèn từ bỏ chế độ quân chủ phong kiến và sang chế độ Cộng Hoà hay Cộng Hoà Nhân Dân lấy "dân chủ" làm căn bản. Nhưng thực tế cững là độc tài từ Tuởng Giới Thạch đến Mao Trạch Đông đều là những ông vua giêt người không gớm tay.  

Từ sau đệ nhị thế chiến, Trung Quốc đi theo CS nhưng vẫn mơ mộng bá vuơng mặc dù chịu làm đàn em Liên Sô. Kể từ khi bắt tay với Mỹ năm 1972 , từ bỏ chế độ của Mao và Liên Sô sụp đổ, Trung Quốc đă tiến bộ rất nhiều về kinh tế và đang trên đường chiếm lại vị trị ưu việt trên thế giới. Năm 2006, Trung Quốc  đă vượt lên là một cuờng quốc thứ tư trên thế giới sau Mỹ, Nhật và Đức.  

Qua cuộc chiến tranh Irak, Trung Quốc hiện là một anh chủ nợ rất lớn của Mỹ và hiện có một số đô la khổng lồ đang tung ra để mua các tài nguyên và kỹ thuật . Về khoa học kỹ thuật th́ Trung Quốc đă tiến vuợt bực. Những sản phẩm của Trung Quốc tuy "dỏm" nhưng nguời dân các nuớc Âu Mỹ cững đua nhau mua, vấn đề nâng cao chất lượng chỉ là thời gian.  

Và một điểm tối quan trọng mà gần như ít ai để ư là giữa Tư Lệnh Hồng Quân Trung Quốc và Ngữ giác đài đă có một đường giấy điện thoại đỏ! - tin từ cơ quan truyền thông Xinhua tháng 11/2007- Các tưóng tá Mỹ và Trung Quốc có thể bàn thẳng không qua Tổng Thống hay chủ tịch nuớc!  

Một kinh tế gia nào đó đă nói :" Khi nguời Trung Quốc ấm no th́ cả thế giới sẽ thành nô lệ cho nguời Trung Quốc". Thật vậy, cứ 6 nguời trên quả địa cầu này th́ có một nguời Tàu. Cả tỉ nguời Tầu ăn thịt, đi xe hơi, ở nhà lầu th́ ai sẽ phải phục dịch cho đ̣i hỏi của Trung Quốc,  nếu không là đám nguời c̣n lại.  

Hiện tại để bành trưóng, Trung Quốc đă thu mua các tài nguyên ở Châu Phi, nhiên liệu ở Trung Đông. Bằng chứng rơ ràng nhất là cuộc tranh đấu ở Miến Điên bị dập tan một cách tàn bạo trưóc dư luận quốc tế, nhưng chế độ quân phiệt Miến Điện vẫn vững như bàn thạch đó là nhờ ông đàn anh Trung Quốc và vẫn đàn áp dân tộc Miến Điện. Đó chính là một h́nh thức nô lệ Tàu kiểu mới. 

Quyêt định biến đảo Hoàng Sa và Trựng Sa thành huyện Tam Sa chỉ là một cái bắt đầu cho hành tŕnh Bành trướng của Đế Quốc Trung Quốc trong thế kỷ 21 đối với Việt nam. Sau cái bắt tay Mao và Nixon,  Trung Quốc đang từ một nước không đuợc vào Liên Hiệp Quốc đă đá văng Taiwan ra khỏi cái ghế thuờng trực ở Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc và hiện đang thực thi chính sách "một quốc gia hai chính phủ" trưóc là với Hong Kong , sau đó sẽ là với Taiwan! Có thể muời hay hai mưoi năm nữa khi Trung Quốc lên địa vị Siêu Cuờng số một ngang ngửa với  Mỹ,  thi Trung Quốc có thể quyết định biến Việt Nam thành Giao Chỉ Quận. Chủ tịch nuớc Việt nam đang tứ vị trí "An Nam Quốc Vương" (ngày nay),một ngày đẹp trời nào đó  sẽ nhận đuợc chỉ thị từ Bắc Kinh nhậm chức "tân thái thú Giao Chỉ".  

Tại sao tác giả dám đưa cái ư kiến này v́ chủ trưong của Trung Quốc hiện nay là ve văn các nưóc ở xa như Phi Châu, t́m cách ăn cắp các công kỹ nghệ phát minh của Tây Âu Mỹ và tiêu diệt nhóm "phản loạn" như Hong Kong, Tai wan và kế đó là Việt Nam (An Nam) và  Đại Hàn (Đông Phiên). 

Cái quyết định thành lập huyện Tam Sa đúng là một tiếng chuông hay đúng hơn là một quả đại bác bắn vỡ nát cái thành tŕ tư tuởng Cộng Sản - Xă Hội Chủ Nghĩa - Anh Em Đại Đồng. Tất cả đều chỉ là giả dối để che lâp mộng thực dân, mộng đế quốc. Các vị lư thuyết gia, các đảng viên kỳ cựu của đảng Cộng Sản Việt Nam đang t́m cách bàn quanh để chối chạy những việc làm sai quấy của ḿnh.  

Cái quyết đinh đó đă lộ hẳn bộ mặt Thực Dân của Trung Quốc như Tần Thuỷ Hoàng hay Thục Phán ngàn năm về trưóc và rớt hẳn bộ mặt "yêu nưóc " của Đảng CSVN. ĐCSVN đă lộ nguyên h́nh là một Mặc Đăng Dung hay một Nguyễn Ánh trong lịch sử cận đại! Một tập đoàn mượn tay của ngoại bang để xây dựng ngai vàng cho chính bản thân ḿnh thời phong kiến hay cho tập đoàn của ḿnh thời hiện đại và lúc cần sẵn sằng tru di những đồng bào khác chính kiến. 

Quyết định biến đảo Hoàng Sa và Trựng Sa thành huyện Tam Sa chính là  ngày tàn của chế độ Cộng Sản Việt Nam, ngày cáo chung của một tập đ̣an bấy lâu nay núp duới danh nghĩa "yêu nuớc độc quyền" và đặt lên đầu, lên cổ nhân dân Việt Nam một chế độ độc tài , đảng trị khắc nghiệt. Những cán bộ CS lăo thành trở nên ngơ ngác, tiếc nuối thời son trẻ, hội hận những hận thù đă giáng đặt cho những văn nghệ sĩ, cho những nguời tranh đấu cho dân chủ tự do chỉ v́ họ không yêu nước theo chủ trương của Đảng đề ra. Những công an tuy đàn áp những người biểu t́nh nhưng họ cững là nguời Việt nam, đêm nay về chắc họ phải khóc v́ công việc làm của họ. Các văn nô của nhà nuớc im hơi ngậm miệng và sau cùng là thành phần Mafia Đỏ chắc đang t́m cách cuốn gói sang California v́ thấy nồi cơm sắp bể rồi. 

Chúng ta phải làm ǵ bây giờ ngoài những cuộc biểu t́nh phản kháng bị trù đập, tẩy chay đồ Trung Quốc hay chuẩn bi "ṭng quân" để bảo vệ cái ngai vàng bọn Mafia Đỏ thêm vài chục năm nữa khi Trung Quốc thôn tính nuớc Việt Nam mà kẻ dẫn đường lại chính là bộ Chính Trị Đảng CSVN? Trong lịch sử của Trung Quốc cận đại, Mao đă chẳng ngần ngại ǵ tiêu diệt  ngay cả những nguời CS Trung Quốc anh em để bảo vệ ngai vàng của ḿnh -xem chuỗi bài của Bùi Tín về Mao-. Th́ ai dám hứa cho chúng ta rằng bọn Mafia Đỏ ở Việt Nam, học tṛ của CS Trung Quốc ngày nay, sẽ không ngần ngại hy sinh thêm ít triệu dân Việt yêu nuớc truớc khi biến Việt Nam thành Giao Chỉ Quận? 

Đề Nghị:

Mọi tổ chức nhân dân tự do trong và ngoài nuớc bày tỏ sự ủng hộ cuộc tranh đấu chống Trung Cộng của anh em sinh viên thanh niên bằng mọi phương tiện, nhất là phưong tiện truyền thông để bảo vệ cho thanh niên sinh viên truớc những hành động bắt bớ, theo dơi của công an.    

Quân Đội Việt Nam - chứ không phải Quân Đội của Đảng - công khai bất chấp lịnh của Đảng tuyên bố cuơng quyết bảo vệ phần lănh thổ c̣n lại là quần đảo Trường Sa dù đă mất văn tự. Điều này sẽ làm Trung Quốc tạm hoăn binh chưa tấn công vào Trường Sa. 

Chủ chốt để giải quyêt vấn đề bành truớng của Trung Quốc và dành lại được hai quần đảo Trường sa và Hoàng sa trên mặt công pháp quốc tế là phải thay đổi chính thể và chính phủ Việt Nam trong bất bạo đông càng sớm càng tốt.  Để một mặt giữ vững nền kinh tế đang phát triển ở Việt Nam, và mặt khác đem lại thực sự ḷng tin của toàn dân trên con đuờng tranh đáu với Trung Quốc trên nhiều thập niên nữa. Đảng CSVN phải từ bỏ cái ngai vàng để chuộc lại những lỗi lầm của các lớp tiền nhiệm, phải rút toàn bộ ra khỏi chính quyền Việt Nam, quân đội và công an.

Đừng chờ đợi đến những cuộc chinh chiến, máu dân Việt đă đổ nhiều rồi và đổ cho những danh từ rống tuếch, cho những cái bánh vẽ khồng lồ. CSVN phải  giao đất nuớc lại cho nhân dân Việt Nam trong một cuộc bầu cử Tự Do Dân chủ Thật Sự. Điều mà các nưóc độc tài trên thế giới cững đă làm:  Tây ban Nha, Ba Lan, Đông Đức.  Một chính quyền không c̣n lệ thuộc vào hệ thống CS và nhất là CS-Trung Quốc mới có đủ can đảm và thẩm quyền xóa bỏ tất cả các hiệp ước không được nhân dân phê chuẩn. Xé bỏ tất cả các quyết định của Đảng CSVN với Trung Quốc v́ nó vi hiến, v́ nó chỉ là quyêt định của cá nhân hay của Bộ Chính Trị CSVN không phải của nhân dân Việt Nam.  

Một chính quyền Việt Nam Độc Lập với Trung Quốc và Đảng CS Trung Quốc sẽ sét lại toàn bộ vấn đề lănh thổ và lănh hải qua những hội thảo quốc tế. Dự án và Kết quả phải đem tuờng tŕnh cho Báo chí và Nhân Dân, phải báo cáo trước Quốc Hội, phải  đem ra bàn căi và biếu quyêt công khai tại Quốc Hội. Từ cái vị thế đó th́ thế hệ sau này mới có đủ pháp lư quốc tế để tranh căi với Trung Quốc.

Chúng ta đ̣i hỏi:

1. Hăy trả lại cho nhân dân Việt Nam quyền Tự do dân chủ thật sự. Muốn thế phải mở rộng ngay lập tức cửa nhà tù trả tự do cho tất cả các tù nhân luơng tâm, các tù nhân chính trị bị chụp bắt với những tội h́nh vu oan, trả tự do cho các công nhân, các dân oan và các thày các linh mục. Hăy phá bỏ tất cả các điều luật phản dân chủ như điều luật 88 hay điều 4 trong hiến pháp. Chính phủ hiện tại hăy tổ chức một cuộc bầu cử Tự Do Dân Chủ với sự tham dự của tất cả các đảng phái và chấm dứt t́nh trạng tṛ hề dân chủ,  lựa tới lựa lui rồi chỉ có đảng ta với nhau. Để cho mọi cá nhân có quyền tự do tranh cử và các đảng phái được tham gia .Đừng muợn cớ "ngoại Xâm" để tiếp tục đàn áp, theo dơi các tổ chức dân chủ trong và ngoài nuớc. Ngoại Xâm chính là do người Cộng Sản đem vào.  

2. Sự Thay đổi không phải là thành lập một chính phủ liên hiệp giả tạo, hấp tấp với một vài cá nhân mà lịch sử Việt Nam đă cho thấy nhiều lần sự phản bội của CSVN. Mà phải làm một cuộc "Cách Mạng" trong bất bạo động. Phải thay đổi những luật lệ phản dân chủ, người làm việc cho nhân dân phải chịu trách nhiệm trưóc cử tri của ḿnh chứ không phải là những nhà nghị gật. Nhà Hành Pháp phải công bố rơ ràng mọi dự định cho nhân dân trưóc khi thi hành. Hệ thống toà án phải hoàn toàn độc lập với Lập Pháp và Hành Pháp. Đó chính là "Hội Nghị Diên Hồng " của thế kỷ 21. Dân không đứng sau lưng th́ đời nào chống được Trung Quốc. Muốn dân đứng sau lưng th́ chính quyền Việt Nam phải do dân bầu ra. Không thể nào một đám Mafia  Đỏ hơn 60 năm  đàn áp nhân dân tàn tệ, lúc nguy cơ lại lấy chiêu bài "sơn hà nguy biến" kêu nhân dân bảo vệ cái ngai vàng cho ḿnh. CSVN hăy từ bỏ cái ngai vàng đẫm máu để cho những anh hùng Việt nam thời nay như Linh Mục Nguyễn văn Lư, Lê thị Công Nhân, Nguyễn văn Đài, HT Quảng Độ, LM Phan văn Lợi, Lê Nguyên Sang, Nguyễn Bắc Truyễn, Trần Quốc Hiền, Trần Khải Thanh Thủy ... và toàn thể thanh niên thế hệ 6x, 7x, 8x  đứng lên tổ chức lại một chính thể Việt Nam Tự Do Dân Chủ, Độc Lập với Trung Quốc.       

3. Những đảng viên Cộng sản hăy tự trả thẻ Đảng, từ nhiệm các tổ chức ngoại vi: Đoàn, Mặt Trận Tổ Quốc. Cho cái chủ nghĩa độc tài , độc tôn, "yêu nuớc bịp bợm"  đó vào quá khứ. Nếu các bạn thích làm chính trị th́ hăy tham gia vận động mới, chứng minh khả năng của ḿnh qua việc làm cho dân cho nước chứ không phải qua thành tích đảng và nhất là thành tích bắt bớ, thủ tiêu các nguời khác chính kiến. Yelzin ở Nga cững là một đảng viên cao cấp của CS  đă trở thành tổng Thống đầu tiên của nuớc Nga Tự Do. Ông già Reagan cững từ một tài tử Cinê mà thành Tổng Thống Mỹ, ông ta có cần phải bí mật chém giết ai để lên ngôi không?

Chủ nghĩa Cộng Sản đă muợn cái áo "yêu nước " để  chém giết, tù đày bao nhiêu triệu nguời khác ư kiến và ngày nay c̣n lộ thêm bộ mặt "Đế Quốc", "Bán nước" th́ nó đâu c̣n có ư nghĩa ǵ nữa để mà tôn thờ ? Cuộc biểu t́nh của thế hệ 8x là cái tát tai vào thế hệ đàn anh, những nguời tự cho ḿnh là yêu nước mà giờ đây lại đứng về phe Trung Quốc t́m cách ngăn cấm, giải tán cuộc biểu t́nh chống ngoại Xxm. Hăy vứt chủ nghĩa Cộng Sản vào sọt rác! Hăy dùng cái t́nh tự dân tộc để đứng về phe nhân dân, hăy đem thực sự tự do dân chủ cho nhân dân. Giải thể đảng CSVN là một  hành động yêu nuớc nhất.    

4. Đẩy mạnh giao thương với các nưóc dân chủ như Mỹ, Đại Hàn, Taiwan, Nhật Bản và Âu Châu về quân sự cững như kinh tế, ngoại giao  theo kế Liên Minh của Tô Tần thời Chiến Quốc.  Hăy đào tạo những chuyên viên khoa học kỹ thuật có khả năng thực nghiệm, thay v́ qua những h́nh thức bắng cấp bên ngoài - "tiến sĩ giấy"-. Những chuyên viên chính là những chiến sĩ chống Trung Quốc trong tuơng lai. V́ cuộc chiến thời nay không như ngày xưa. Xe Tăng, Tên Lửa , Bom Nguyên Tử chỉ là vữ khí cuối cùng. Mặt trận kinh tế , ngọai giao, khoa học kỹ thuật mới là mặt trận chính. Những nhân tài Việt Nam bị thui chột trong một hệ thống kềm kẹp, phe đảng v́  cái chủ trương "Hồng hơn Chuyên". Ta thử hỏi bao nhiêu lưu học sinh Việt Nam thật là có khả năng hay chỉ v́ là con cháu các cụ cả? bao nhiêu sinh viên học sinh xuất xắc bị ruồng bỏ v́ họ không phải là "Thanh Niên Xung phong" hay "Đoàn viên". Các Giáo viên tại đại học phải là đảng viên cho thấy một hệ thống kềm kẹp về văn hoá tư tưởng ở Việt Nam như thế nào. Hăy để cho mọi sinh viên có quyền tự do tổ chức những hội đoàn theo ư muốn của họ, không được trù đập v́ những lư do khác chính kiến. Các giáo viên, các Giáo Sư Đại Học được tuyển chọn theo tài năng và khả năng của họ như các đại học Âu Mỹ chứ không phải v́ họ là Đảng viên của đảng CSVN.  Tự Trị Đại Học chính là căn bản để cho mọi nguời có cơ hội phát triển.

5. Cuộc biểu t́nh của sinh viên và thanh niên thanh nữ ngày 9-12 và  16-12 cho thấy không cần phải có Đảng d́u dắt. thế hệ trẻ cững biết thế nào là yêu nuớc, thế nào là dân tộc. Hăy từ bỏ cái hệ thống "đoàn ngữ hoá", "Quân sự hoá" mà thật ra chỉ là một h́nh thức để huấn luyện thanh niên sinh viên thành những nô lệ da vàng. Nuớc Mỹ họ có cần đoàn ngữ hoá không? sao thanh niên sinh viên của họ tiến bộ về khoa học kỹ thuật và ḷng yêu nuớc của thanh niên Mỹ cững nồng nàn, mặc dù họ là nguời đến từ các dân tộc khác nhau? Đừng độc quyền  hai chữ "yêu nuớc" rống tuyếch và ngày nay đă trở nên trơ trẽn. Các hội đoàn sinh viên thanh niên sẽ tự phát triển.  Thế hệ trẻ cần tự do suy nghĩ, cần có tự do quyết định v́ họ chính là những chiến sĩ của tự do dân chủ ngày mai, những nguời dành lại Hoàng Sa trong tuơng lai.

Hoan hô cuộc biểu t́nh ngày 9-12 và 16-12 của thế hệ 8x ở Hà Nội và SàiG̣n! 

Ủng hộ quân đội Việt Nam đang bảo vệ quần đảo Trường Sa!
Hoàng Sa - Trường Sa là của Việt Nam!
Cuộc Tranh đấu đ̣i tự do dân chủ đa nguyên tất thành công!

 

Biên Thùy Dậy Sóng, Rúng Động Ḷng Dân
Trích bán nguyệt san TDNL số 41 ngày 12/15/200
7

1-

Lịch sử mấy ngh́n năm dân Việt chống Bắc thuộc, đánh giặc Tàu, ngăn chận ư đồ bành trướng của Đại Hán kể như chấm dứt vào cái ngày định mệnh và ô nhục ấy, hôm 14-09-1958, khi Hồ Chí Minh ra lệnh cho Phạm Văn Đồng, nhân danh "Thủ tướng Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hoà" kư công hàm "ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4-9-1958, của Chính phủ nước Cộng hoà Nhân dân Trung hoa về hải phận của Trung quốc"

Đại lân bang này tuyên bố: "Bề rộng lănh hải của nước CHNDTQ là 12 hải lư. Điều lệ này áp dụng cho toàn lănh thổ nước CHNDTQ, bao gồm phần đất TQ trên đất liền và các hải đảo ngoài khơi, Đài Loan và các đảo phụ cận, quần đảo Penghu, quần đảo Đông Sa, quần đảo Tây Sa [tức Hoàng Sa], quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa [tức Trường Sa], và các đảo khác thuộc TQ".

Như kiểu bán trời không văn tự, Hồ Chí Minh và đảng CSVN đă dâng cho Trung Quốc hai quần đảo lúc đó vẫn thuộc Việt Nam Cộng Ḥa chiếu theo hiệp định Genève (v́ nằm dưới vĩ tuyến 17) và thuộc về tổ quốc VN xét theo địa lư và lịch sử lâu đời.

Hành động bán nước này đă được dọn đường từ hai năm trước đó. Sau khi chính phủ VNCH công bố các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc về ḿnh theo pháp lư đầu năm 1956, th́ vào tháng 6, thứ trưởng Ngoại giao VC Ung văn Khiêm (phải chăng gốc Tàu?) đă nói với Tham tán sứ quán TQ tại VN rằng "căn cứ dữ liệu của VN th́ đảo Tây Sa và đảo Nam Sa là một phần thuộc TQ theo lịch sử".

Dựa vào câu nói ngu xuẩn này, và dựa vào tâm lư khiếp nhược (ít nhất bên ngoài) của HCM vốn mù quáng tin tưởng Mao ("Ai th́ có thể lầm sai chứ Mao chủ tịch không bao giờ sai lầm"), cuồng tín tôn sùng Mao ("Thờ Mao chủ tịch bất diệt", thơ Tố Hữu), sợ hăi vâng phục Mao (không dám cứu bà Cát Hanh Long, ân nhân của đảng, khỏi án tử do cố vấn TQ về cải cách ruộng đất đưa ra), nhất là dựa vào thế yếu của VC đang cần ḿnh hỗ trợ toàn diện để đánh cướp miền Nam, ông chủ TC đă ngang nhiên ra Lời tuyên bố ngày 4-9-1958 và lập tức đă được đầy tớ VC tối mặt chấp thuận. Thật là cơ hội ngàn năm một thuở cho "Bắc triều Đại hán", không cần đánh đấm mà vẫn được "Nam man Nhược tiểu" quỳ dâng cả đôi tay (dù trên giấy tờ) hai quần đảo trù phú về tài nguyên và quan trọng về chiến lược.

Nhiều năm sau, ngày 2-12-1992, tội ác đối với tổ quốc này đă được Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Mạnh Cầm trân tráo ngụy biện:

"Lúc đó, theo Hiệp định Genève các lănh thổ từ vĩ tuyến 17 về phía nam, bao gồm cả hai quần đảo HS và TS là đặt dưới sự kiểm soát của chính quyền miền Nam.  Hơn nữa, VN đă phải tập trung tất cả các lực lượng quân sự cho mục tiêu cao nhất để chống lại cuộc chiến tranh hung hăn của Mỹ, nhằm bảo vệ nền độc lập quốc gia. VN đă phải kêu gọi sự ủng hộ của bè bạn trên toàn thế giới. Đồng thời, t́nh hữu nghị Trung-Việt rất thân cận và hai nước tin tưởng lẫn nhau. Đối với VN, TQ đă là một sự ủng hộ rất vĩ đại và trợ giúp vô giá. Trong tinh thần đó và bắt nguồn từ những đ̣i hỏi nêu trên, tuyên bố của các nhà lănh đạo của chúng tôi [ủng hộ TQ trong việc tuyên bố chủ quyền của họ trên HS-TS] là cần thiết v́ nó trực tiếp phục vụ cho sự đấu tranh bảo vệ độc lập và tự do cho tổ quốc. Đặc biệt thêm nữa là cái tuyên bố đó đă nhắm vào sự đ̣i hỏi cần thiết lúc bấy giờ để ngăn ngừa bọn tư bản Mỹ dùng những hải đảo này để tấn công chúng tôi". 

Nhưng nói ǵ th́ nói, kể từ ngày ô nhục ấy, tân tập đoàn Lê Chiêu Thống trượt dài trên con đường “bán sơn hà để mua tậu vơ khí, dâng đất nước hầu trả nợ chiến tranh”, nhất là mối nợ TQ về lương thực, trang thiết bị. TC chẳng dại ǵ mà chẳng lợi dụng việc đưa quân qua trấn giữ miền Bắc cho VC rảnh tay đánh chiếm miền Nam nửa đầu thập niên 70 của thế kỷ trước, để chiếm ải Lê Hoa rồi ải Nam Quan (từng nổi danh là tử lộ của quân Tàu và là yếu huyệt của đất Việt) cùng nhiều phần đất khác nữa.

Năm 1988 rồi năm 1992, TC lại mang quân xuống chiếm một số đảo của Trường Sa và đặt mốc chủ quyền trên đảo Đa Lạc. Năm 1992, Quốc Hội TC ban hành một đạo luật tuyên bố rằng vùng Đông hải của VN là lănh hải của Trung Quốc, rằng các tàu quân sự và khoa học đi qua khu vực này phải xin phép, nếu không sẽ bị đánh ch́m.

Tung hứng với quan thầy, Việt cộng đầu độc các thế hệ trẻ Việt Nam bằng cách viết trong các sách giáo khoa môn Địa lư do nhà nước in năm 1974, rằng các “ḥn đảo từ quần đảo Nam Sa, Tây Sa, qua Hải Nam, Đài Loan, là một bức trường thành bảo vệ Trung Quốc.” Hoặc bịt mắt nhân dân bằng cách im lặng khi TC tấn công hải quân VNCH năm 1974 tại HS, cấm phổ biến các công tŕnh nghiên cứu về hai quần đảo này như cuốn “Hoàng Sa, Trường Sa với công pháp quốc tế” của soạn giả Nguyễn Quốc Thắng (trong nước).   

Ngoài ra, để tăng thêm quyền lực hầu mạnh tay bán nước, trong Hiến pháp 1980 rồi Hiến pháp 1992, đảng VC đă ngang nhiên đưa vào điều 4, công nhận đảng như là “lực lượng duy nhất lănh đạo Nhà nước, lănh đạo xă hội”. Thành thử chẳng lạ ǵ mà sau đó, Lê Khả Phiêu, Đỗ Mười, Trần Đức Lương và bộ chính trị đă thậm thụt kư với kẻ thù của đất nước (nhưng là chủ nhân của họ) Hiệp ước Việt Trung về lănh thổ tháng 12-1999 và Hiệp ước Việt Trung về lănh hải tháng 12-2000, mà chẳng cần bàn thảo với quốc dân, ngay cả với cái gọi là “Đại biểu nhân dân” (Quốc hội).

Hai văn kiện này giúp cho Trung quốc ngoạm thêm của VN gần 1000 km2 đất liền và hơn 10.000 km2 biển cả, đổi lại ngai vàng của đảng được “Anh cả vĩ đại” hứa tận t́nh bảo vệ. Đến khi đưa ra Quốc hội tháng 6-2004, th́ Hiệp ước Việt–Trung về Vịnh Bắc bộ và Nghị định thư về hợp tác đánh cá trong Vịnh này đă được bọn bù nh́n thông qua chớp nhoáng: 424 thuận, 1 chống và 8 không ư kiến.

Mạc Đăng Dung, người từng quỳ gối xin hàng Đại Hán rồi dâng mấy động nhỏ vùng biên giới, nay hẳn phải quỳ gối bái tập đoàn CSVN làm Đại sư phụ! Quả là bọn tặc tử này đă chà đạp di huấn của vua Trần Nhân Tôn :

  Các người chớ quên, chính nước lớn mới làm những điều bậy bạ, trái đạo. V́ rằng họ cho ḿnh cái quyền nói một đường làm một nẻo. Cho nên cái họa lâu đời của ta là họa Trung Hoa. Chớ coi thường chuyện vụn vặt xảy ra trên biên ải. Các việc trên khiến ta nghĩ tới chuyện khác lớn hơn. Tức là họ không tôn trọng biên giới qui ước. Cứ luôn luôn đặt ra những cái cớ để tranh chấp. Không thôn tính được ta th́ gậm nhấm ta. Họ gậm nhấm đất đai của ta, lâu dần họ sẽ biến giang san của ta từ cái tổ đại bàng thành cái tổ chim chích. Vậy nên các người phải nhớ lời ta dặn: "Một tấc đất của tiền nhân để lại, cững không được để lọt vào tay kẻ khác". Ta để lời nhắn nhủ đó như một lời di chúc cho con cháu muôn đời.

Kể từ Hiệp ước và Nghị định tác hại đó, tai họa bắt đầu đổ xuống đầu dân Việt. Tháng 01-2005, hải quân TC xả súng bắn chết 9 ngư dân Thanh Hóa, làm bị thương 7 người và bắt đi 8 người. Tháng 4-2007, ngư dân Quảng Ngăi bị bắt và bị bắn đang khi hành nghề. Gần đây nhất, ngày 9-07-2007 TC lại bắn vào thuyền đánh cá của họ , khiến một ngư dân bị giết và nhiều người bị thương.

TC c̣n đe dọa các công ty ngoại quốc khai thác dầu khí trong lănh hải VN, phản đối công ty British Petroleum đặt ống dẫn khí đốt từ Côn Sơn vào đất liền và buộc BP từ bỏ dự án đă kư với VC ḍ t́m dầu hỏa tại một khu phía nam Trường Sa. Lănh hải ngàn đời của VN trở thành một nơi bất an toàn.

Trước những hành vi tác oai tác quái này, hải quân VC vẫn đứng trơ mắt ếch c̣n bộ chính trị đảng VC vẫn ngồi câm miệng hến, hay có phản đối th́ yếu ớt, lấy lệ. Họ chẳng biết dựa vào sức mạnh và sự đoàn kết của nhân dân vốn là truyền thống tự bao đời. Chẳng biết là v́ chẳng dám, chẳng dám là v́ thấy rằng chưa bao giờ nhân dân thực sự trao quyền cho họ, và chưa bao giờ họ sử dụng quyền để phục vụ nhân dân.  
 
2-

Với việc TC tuyên bố thành lập thành phố Tam Sa thuộc tỉnh Hải Nam ngày 2-12-2007 vừa qua để quản trị một số quần đảo, trong đó có HS và TS, hai tiền đồn phía đông của Tổ quốc coi như bị mất hoàn toàn. VN ta sẽ hết đường tiến vào đại dương (vậy th́ “Vươn ra biển lớn” cái nỗi ǵ?), sẽ hết nguồn thủy sản và khoáng sản cần để nuôi sống cả dân tộc. Chiếm được hai quần đảo này, TQ dễ dàng khống chế VN về mặt an ninh, quân sự: phi trường và đồn lính họ (đang xây trên đó) sẽ dễ dàng tấn công VN toàn diện từ Bắc chí Nam.

Vậy mà hôm 09-12 vừa qua, khi những con người VN yêu nước, đặc biệt trong đó có các bạn sinh viên hai miền Nam Bắc, bày tỏ sự phẫn nộ trước ngoại xâm TC ngang ngược, nói lên ư chí quyết bảo vệ biên thùy đang dậy sóng, lẽ ra đảng VC phải thấy đây là một cơ hội để sám hối trước nhân dân, th́ ngược lại đă lộ ra bộ mặt đầy tớ khiếp nhược của TQ, nếu không muốn nói là nội gián thâm hiểm của lữ bá quyền, bằng cách sai đám ngu trung ngăn chận, hăm dọa đoàn biểu t́nh, giấu nhẹm mọi việc trên các phương tiện truyền thông đại chúng, thậm chí c̣n kết án họ là “bạo động”, “phá rối trị an”, “biểu t́nh không xin phép”, “bị bọn phản động xúi giục” v.v…

Bày tỏ ḷng yêu nước mà cững phải xin phép nữa sao? Bọn phản động nào mà xúi giục giành lại đất tổ cơ chứ? Những hôm gần đây, đảng VC c̣n tung toàn lực từ Nam chí Bắc ḥng ngăn chận cuộc biểu t́nh thứ hai sẽ tổ chức rầm rộ hơn ngày 16-12 và sẽ c̣n nhiều ngày khác nữa.

Nếu đảng CSVN không nhân cơ hội ngàn đời này để chuộc lại lỗi lầm bằng cách 
-- cùng với nhân dân phản đối quân xâm lược,  
-- đưa vụ việc ra ṭa án quốc tế,  
-- vận động chính giới năm châu,  
-- tuyên bố bản công hàm tai hại n ăm 1958 là vô giá trị,   

v́ Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng đă bán những thứ không thuộc quyền của ḿnh th́ chỉ c̣n có một cách là nhân dân VN phải tự đứng lên để cứu nước, can đảm đương đầu với ngoại xâm, theo lời vị vua ái quốc là Duy Tân có lần nói tại Cửa Tùng, đối diện với Hoàng Sa quần đảo: “Tay nhớp lấy nước mà rửa. Nước nhớp th́ phải rửa bằng máu!”.  
 
nhưng trước hết, phải đem những tên bán nước mà đầu sỏ là Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng, qua Lê Khả Phiêu, Trần Đức Lương, Đỗ Mười, đến Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dững ra trước công lư, xem như một h́nh thức tế cờ của dân tộc!

 

 

Kháng thư số 18 của Khối 8406

Phản đối nhà cầm quyền CS Trung Quốc cướp nước và nhà cầm quyền CS Việt Nam bán nước
 

                                 Việt Nam, ngày 20 tháng 12 năm 2007

 

            Kính thưa toàn thể Đồng bào VN trong và ngoài nước cùng các Thân hữu quốc tế, 

            Những diễn biến trong thời gian gần đây tại Việt Nam, kể từ vụ việc Trung Quốc công bố quyết định sáp nhập hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam vào huyện Tam Sa thuộc tỉnh Hải Nam của Trung Quốc hôm 02-12-2007, đă cho nhân dân VN và Quốc tế hiểu rơ hơn bản chất của hai đảng và hai nhà cầm quyền Cộng sản này qua nhiều sự kiện lịch sử:

         

           I- Những văn kiện chiếm dần của Trung Quốc

 

            - Ngày 4-9-1958, chính phủ Trung Quốc ra Tuyên bố xác định "Bề rộng lănh hải của nước Cộng Ḥa Nhân Dân Trung Quốc là 12 hải lư" bao gồm trong đó hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.

            - Ngày 14-9-1958, ông Hồ Chí Minh ra lệnh cho ông Phạm Văn Đồng (thủ tướng VN Dân chủ Cộng ḥa) gửi ông Chu Ân Lai (tổng lư quốc vụ viện CHNDTQ) bức Công hàm tán thành Tuyên bố trên.

            - Ngày 30-12-1999, Hiệp định biên giới Việt-Trung được đảng CSVN bí mật kư kết đă làm VN mất hơn 700 km2 đất liền (lớn hơn diện tích của Singapore chỉ có 647 km2).

            - Ngày 25-12-2000, Hiệp định lănh hải Việt-Trung cững được đảng CSVN bí mật kư kết đă làm VN mất thêm khoảng 10.000 km2 biển. Nếu so với Hiệp định Patenôtre mà Pháp kư với nhà Thanh năm 1885 th́ VN mất 9% diện tích biển Đông (VN/TQ = 62/38% xưa, so với 53/47% nay). 

 

           II- Những hành động leo thang của Trung Quốc

 

              -  Ngày 19-1-1974, hải quân Trung Quốc đă dùng nhiều chiến hạm và phi cơ cưỡng chiếm toàn bộ Hoàng Sa. Trong trận hải chiến lịch sử không cân sức này, 58 binh sĩ Quân lực Việt Nam Cộng Ḥa đă ngă xuống. Hoàng Sa từ ấy rơi vào tay Trung Quốc.

         

             - Từ ngày 17-2 đến 26-3-1979, Trung Quốc tấn công 6 tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam khiến cho hàng chục ngàn người Việt bị thương vong. Sau khi triệt thoái, Trung Quốc đă nới rộng biên giới ở những cao điểm chiến lược và một số khu vực có giá trị chiến thuật cao.            - Ngày 14-3-1988, hải quân Trung Quốc dùng vữ lực đánh chiếm quần đảo Trường Sa, bắn ch́m ba tàu vận tải và giết chết 74 chiến sĩ của Quân đội Nhân dân VN. Một số đảo ở Trường Sa rơi vào tay Trung Quốc. 

            - Ngày 8-1-2005, hải quân Trung Quốc bắn vào tàu đánh cá của một số ngư dân Thanh Hóa, giết chết 9 người và bắt 8 người. Ngày 28-02-2007, 12 ngư dân Quảng Ngăi đang khi đánh cá gần Hoàng Sa đă bị Trung Quốc bắt giữ đ̣i tiền chuộc mạng. Ngày 27-06-2007, 13 ngư dân Quảng Ngăi khác đến tránh băo cững gần Hoàng Sa đă bị Trung Quốc bắn gây thương tích và cướp luôn tàu. Gần đây nhất, ngày 9-07-2007 TQ lại bắn vào thuyền đánh cá của họ gần Trường Sa, khiến một ngư dân bị giết và nhiều người bị thương.

            - Tháng 04-2007, Trung Quốc lên tiếng phản đối Việt Nam vi phạm chủ quyền của họ khi kư hiệp đồng khai thác dầu và khí đốt với công ty British Petroleum ở vùng biển quanh đảo Trường Sa thuộc biển Nam Hải, khiến BP phải rút đi. TQ c̣n phản đối công ty BP đặt ống dẫn khí đốt từ Côn Sơn vào đất liền và buộc BP từ bỏ dự án đă kư với VN. 

 

- Ngày 10-8-2007: Trung Quốc đă quyết định sẽ mở tour du lịch ở hai vùng đảo Trường Sa và Hoàng Sa, một h́nh thức công khai tiếm dụng lănh thổ Việt Nam.

            Theo một thống kê t́m thấy được th́ vào thời điểm tháng 4-1975, có 102 đảo nhỏ thuộc Trường Sa & Hoàng Sa do VNCH quản lư. Năm 1988, c̣n lại 90 đảo, và đến năm 2007 chỉ c̣n 21 đảo thuộc chủ quyền VN. Các đảo c̣n lại đang có khuynh hướng bị Trung Quốc chiếm dần.
 

            III- Những phản ứng bạc nhược của nhà cầm quyền CSVN:

            - Sau lời Tuyên bố của Trung Quốc ngày 4-9-1958, nhà cầm quyền CSVN đă gian trá dâng cho Trung Quốc hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa vốn thuộc Việt Nam Cộng Ḥa chiếu theo Hiệp định Genève 1954.           

- Tháng 02-1972, Cục bản đồ trực thuộc phủ thủ tướng CSVN đă phổ biến một ấn bản họa đồ thế giới, trên đó tên Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam bị thay bằng tên Tây Sa và Nam Sa của Trung Quốc. Rồi từ đó, trong các sách giáo khoa môn Địa lư do nhà nước in, CSVN đă viết rằng "các ḥn đảo từ quần đảo Nam Sa, Tây Sa, qua Hải Nam, Đài Loan, là một bức trường thành bảo vệ Trung Quốc". 

            - Năm 1974, khi TQ tấn công hải quân VNCH năm 1974 để chiếm trọn vẹn quần đảo Hoàng Sa, CSVN đă hoàn toàn im lặng, sau đó lại c̣n cấm phổ biến các công tŕnh nghiên cứu về chủ quyền VN trên hai quần đảo này của nhiều tác giả trong nước.  

            - Trước khi kư với TQ hai hiệp định về biên giới và lănh hải năm 1999 rồi 2000, nhà cầm quyền CSVN đă không tham vấn nhân dân lẫn quốc hội, sau đó lại chẳng dám công bố toàn văn hai tài liệu, thậm chí c̣n đàn áp những ai lên tiếng vạch trần sự thật hay đ̣i hỏi được biết sự thật về hai hiệp định bất b́nh đẳng này. 

            - Từ năm 2005 đến nay, nhà cầm quyền CSVN luôn im lặng chẳng dám phản kháng việc hải quân Trung Quốc ngăn chận, bắt giữ, đ̣i tiền chuộc mạng, tịch thu tài sản hay thậm chí bắn chết ngư dân VN hành nghề trên lănh hải Việt Nam.  

            - Gần đây nhất, sau khi Trung Quốc đă công khai và chính thức hóa hành động lén lút bán Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Quốc của CSVN bằng việc công bố quyết định sáp nhập hai quần đảo này của Việt Nam vào huyện Tam Sa thuộc tỉnh Hải Nam của Trung Quốc vào ngày 02-12-2007, th́ chỉ có những tuyên bố yếu ớt của Lê Dững, phát ngôn nhân Bộ ngoại giao nhà nước CSVN, thay v́ sự lên tiếng của thủ tướng, chủ tịch nước hay chủ tịch quốc hội CSVN, thay v́ phải triệu đại sứ TQ tại Hà Nội đến để trao công hàm phản đối, thay v́ phải cấp tốc đưa vấn đề ra ṭa án quốc tế, ra Liên Hiệp Quốc.

 

            - Đến ngày 09 rồi 16-12-2007, nhiều sinh viên, dân oan, nhà báo, trí thức, văn nghệ sĩ tại Sài G̣n và Hà Nội đồng loạt biểu t́nh phản đối hành động trên của Trung Quốc xâm lược, th́ Công an đủ mọi loại, Giám hiệu đủ mọi trường và Lănh đạo Đoàn Thanh niên CS đủ mọi cấp đă t́m cách trước là ngăn cấm, hăm dọa, cho rằng đó là "âm mưu của các thế lực phản động" "trái với pháp luật VN", sau là cản trở, đàn áp, bắt bớ, thẩm vấn, đuổi việc. Thậm chí Bộ ngoại giao c̣n trắng trợn tuyên bố: "Đây là việc làm tự phát chưa được phép của các cơ quan chức năng Việt Nam".

 

            - Ngày 11-12-2007, bộ ngoại giao Trung Quốc răn đe nhà cầm quyền CSVN rằng các cuộc biểu t́nh 09-12-07 tại Việt Nam "có hại đến quan hệ hữu nghị giữa hai nước Trung Việt" rồi ngạo mạn tuyên bố: "Trung Quốc đang quan chú cao độ và hy vọng chính phủ Việt Nam có thái độ đầy trách nhiệm, làm những hành động thiết thực, ngăn chặn những diễn tiến, để tránh tổn hại quan hệ giữa hai nước". Thế mà CSVN vẫn không dám hé răng phản đối một lời.

 

     IV- Nhận định của Khối 8406 chúng tôi

 

            1- Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam: quá khứ đă vậy, hiện tại và tương lai muôn đời vẫn vậy! Dân tộc VN không bao giờ chấp nhận những Tuyên bố & Công hàm, Thỏa ước & Hiệp định cướp nước & bán nước nêu trên. Một trong những việc làm đầu tiên của Quốc hội VN mới, với nền dân chủ mới có tính đa nguyên, đa đảng trong tương lai, sẽ là tuyên bố hủy bỏ những văn kiện pháp lư sai trái này.

 

            2- Ngày nay dân tộc VN ta hoàn toàn có thể tự ḿnh ǵn giữ trọn vẹn giang sơn gấm vóc mà cha ông đă bỏ bao mồ hôi, xương máu dựng xây và để lại tự ngàn đời. Những chiến thắng Bạch Đằng, Chi Lăng, Đống Đa, là những bằng chứng hùng hồn biện minh cho nhận định ấy. Ngoài ra, dân tộc ta hôm nay c̣n có những điều kiện quốc tế thuận lợi hơn nhiều so với thời cha ông xưa trong việc giữ ǵn vùng đất, vùng trời, vùng biển của Tổ quốc thông qua những giải pháp chính trị mà chưa cần phải tính đến giải pháp quân sự.

 

            3- Dân tộc mất đất, mất biển về tay TQ là v́ đă và đang bị dẫn dắt bởi một chính đảng, một nhà nước độc tài, phản dân tộc và phản dân chủ. Một đàng họ luôn đặt quyền lợi của tập đoàn cầm quyền lên trên quyền lợi của dân tộc. Đàng khác, họ lại chẳng biết, chẳng dám, chẳng thể dựa vào ḷng dân và sức dân, v́ nhân dân đă chẳng bao giờ trao ban và công nhận quyền lực của họ. Tội lỗi này của họ, nói như đức thánh Trần Hưng Đạo đă viết trong bài "Hịch tướng sỹ là: "Ngh́n năm sau tiếng dơ khôn rửa, tên xấu c̣n lưu"! Luận điệu cho rằng "Quyền lợi của Đảng gắn liền với quyền lợi của dân tộc" và "Nhân dân luôn đứng sau lưng Đảng" là một luận điệu ngụy biện, giả trá.

 

            4- TQ chỉ hành động khi biết chắc VN không có những đồng minh mạnh hậu thuẫn hay chỉ có một tập đoàn lănh đạo bạc nhược. Bằng chứng là Lời Tuyên bố về bề rộng lănh hải TQ tháng 9-1958 được đưa ra khi CSVN đang khiếp sợ Mao và cần TQ chi viện hoàn toàn để đánh miền Nam; hành động chiếm Hoàng Sa tháng 1-1974 xảy ra sau khi Hiệp định Paris về VN được kư một năm (1-1973) và lúc ấy quân đội Mỹ đă rút khỏi nước; hành động đánh Trường Sa tháng 4-1988 xảy ra khi Liên Xô cữ đang tích cực thực hiện lộ tŕnh do Tổng bí thư Mikhail Gorbachev vạch ra từ năm 1986 nhằm giảm gánh nặng của những "nghĩa vụ quốc tế vô sản", trong đó có VN. 

            V- Tuyên bố của Khối 8406 chúng tôi:
 

            1- Thành kính biểu dương và tri ân sự hy sinh v́ Tổ quốc của các chiến sĩ Việt Nam đă bảo vệ Hoàng Sa tháng 1-1974 và bảo vệ Trường Sa tháng 3-1988. Dẫu thuộc về hai chế độ khác nhau, đây vẫn là các anh hùng dân tộc và họ cần phải được dựng bia tưởng niệm, ghi công sử sách.

 

            2- Nhiệt liệt ca ngợi ḷng yêu nước, ư thức trách nhiệm đối với tổ quốc và tinh thần bất khuất của đồng bào, học sinh, sinh viên, dân oan, trí thức, văn nghệ sy4 đă biểu t́nh trước Ṭa Đại sứ và Ṭa Lănh sự Trung Quốc tại Hà Nội và Sài G̣n hai ngày chủ nhật 9 và 16-12-2007 vừa qua để trực tiếp lên án hành vi cướp nước của Cộng sản Trung Quốc và gián tiếp lên án hành vi bán nước của Cộng Sản Việt Nam.

 

            3- Mạnh mẽ tố cáo những hành động của nhà cầm quyền CSVN trong quá khứ là gian trá bán đất, lén lút dâng biển, khiếp nhược trước kẻ thù, thỏa hiệp với ngoại xâm; trong hiện tại là ngăn cản, hăm dọa, bao vây, bắt bớ những công dân bày tỏ ḷng yêu nước, là đầu độc tâm trí, giấu nhẹm sự việc, xuyên tạc ư nghĩa khiến ḷng yêu nước của đại đa số nhân dân không được bày tỏ. Nhà cầm CSVN phải chấm dứt ngay những hành động đó, những hành động xuất phát từ mối lo sợ nhân dân trong nước ngày càng biết rơ "sự nghiệp bán nước" của họ, lo sợ sự đoàn kết ngày càng phát triển của đồng bào quốc nội và hải ngoại, lo sợ cuộc xuống đường đ̣i đất biển cho Tổ quốc hôm nay sẽ biến thành cuộc xuống đường vĩ đại đ̣i lại tự do dân chủ cho Dân tộc ngày mai.

 

            4- Khẩn cấp đ̣i buộc nhà cầm quyền CSVN phải công bố đầy đủ những văn kiện và sự kiện nói trên qua các phương tiện thông tin đại chúng cho nhân dân biết, phải hủy bỏ những hiệp định 2 nhà nước CS đă kư kết với nhau, đồng thời lấy lại và tôn trọng Hiệp định Patenôtre giữa chính phủ Pháp với triều đ́nh Thanh năm 1885. Yêu cầu Quốc hội nước CHXHCNVN họp khẩn để ra Nghị quyết tố cáo bản chất xâm lược của nhà cầm quyền CS Trung Quốc đối với 2 quần đảo Hoàng Sa & Trường Sa và bản chất bán nước của đảng CSVN. Nhắc nhở quân đội và công an hăy đứng về phía nhân dân để bảo vệ Tổ quốc.

 

            5- Tha thiết mời gọi đồng bào Việt Nam cả trong lẫn ngoài nước phát huy hơn nữa tinh thần yêu nước, tiếp tục tổ chức những cuộc biểu t́nh ôn ḥa, bất bạo động nhưng rất kiên quyết & bền bỉ tại các Ṭa đại sứ, lănh sự TQ và VN trên khắp thế giới để bảo toàn đất tổ; vận động quốc tế ủng hộ quyền lợi hợp pháp và chính nghĩa cao quư của dân tộc; phổ biến những tài liệu lịch sử đích thực về Hoàng Sa Trường Sa cho đồng bào, nhất là quốc nội; tẩy chay hàng hóa, dịch vụ của Trung Quốc cững như Thế vận hội Bắc Kinh 2008.

 

            6- Thành khẩn kêu gọi sự ủng hộ của thế giới tiến bộ, cơ quan Liên Hiệp Quốc, của các chính phủ dân chủ, các tổ chức nhân quyền, các sử gia chân chính. Đề nghị Quư vị mở 1 Hội nghị quốc tế về biển Đông do LHQ đứng ra tổ chức để giải quyết tranh chấp xung đột theo luật pháp và thông lệ quốc tế hiện hành.

 

            Cuối cùng, nhân dịp Giáng sinh và Năm mới, Khối 8406 chúng tôi xin chân thành mừng lễ, chúc tết cững như tri ân, cảm tạ đồng bào trong ngoài nước và bạn bè quốc tế đă ủng hộ Khối 8406 chúng tôi trong thời gian qua.

            Làm tại Việt Nam ngày 20-12-2007

 

 Ban Đại diện lâm thời Khối 8406:

1- Kỹ sư Đỗ Nam Hải, Sài G̣n
2- Giáo sư Nguyễn Chính Kết, Sài G̣n
     (đang vận động tại hải ngoại)
3- Cựu Sĩ quan Trần Anh Kim, Thái B́nh
4- Linh mục Phan Văn Lợi, Huế
5- Văn sĩ Nguyễn Xuân Nghĩa, Hải Pḥng.

 

Tuyên cáo

của Hội đồng Lưỡng viện Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất
về việc Trung quốc xâm lấn hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa

 Lần đầu tiên trong lịch sử 32 năm câm nín, bị bức hiếp, thanh niên, sinh viên trong nước và Cộng đồng người Việt Tị nạn nước ngoài không hẹn mà cùng nhau xuống đường nói lên tiếng nói bất khuất của ngh́n năm văn hiến Việt : Không để ngoại nhân xâm lấn đất ! Ngày nay, tiếng nói ấy mở rộng biên cương ra đến biển : Không để ngoại nhân xâm lấn biển !

Sáu mươi hai năm trước, tiếng nói bất khuất ấy từng vọng lên qua lời nhạc "Thần dân nghe chăng sơn hà nguy biến !" khi toàn dân cùng đứng lên giành độc lập sau một trăm năm Pháp thuộc.

Ngày nay, trước cơn lâm nguy của tổ quốc,

HỘI ĐỒNG LƯỠNG VIỆN GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT

- nhận định rằng, từ 1956, do chủ nghĩa đại đồng Cộng sản dưới sự lănh đạo của ông Hồ Chí Minh, Nhà cầm quyền Hà Nội đă từ khước sự toàn vẹn lănh thổ, xóa nḥa biên cương tổ quốc trên biển, đem lănh hải dâng hiến cho Bắc phương. Nên Ngọai trưởng Ung Văn Khiêm tuyên bố công nhận Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền Trung quốc. Sang đến ngày 14.9.1958, Thủ tướng Phạm Văn Đồng chính thức gửi công hàm cho Thủ tướng Chu Ân Lai minh xác bằng văn bản chủ quyền Trung quốc trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa;

- nhận định rằng hai Hiệp ước biên giới Việt Trung kư kết ngày 30.12.1999 và Hiệp ước Vịnh Bắc Việt kư kết ngày 25.12.2000 làm mất đi bao nhiêu ngh́n cây số vuông mà tiền nhân đổ máu xương gầy dựng và bảo vệ;

- nhận định rằng từ năm 2004, Nhà cầm quyền Cộng ḥa Xă hội Chủ nghĩa đă nhu nhược, đánh mất uy lực quốc pḥng, không c̣n bảo vệ được sinh mệnh giới ngư dân Việt Nam sinh sống trên biển từ Thanh Hóa đến Quảng Ngăi cạnh hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa;

- nhận định rằng Đảng và Nhà nước Cộng ḥa Xă hội Chủ nghĩa Việt Nam chỉ lo bảo vệ chủ nghĩa Xă hội mà không lo bảo vệ biên cương tổ quốc và sự an ninh, hạnh phúc của 85 triệu dân ; chỉ lo mất Đảng chứ không lo mất Nước.

 NAY CẤT LỜI KÊU GỌI :

1. Toàn dân trong và ngoài nước mau chóng kết hợp thành một khối để bảo vệ non sông và ṇi giống. Người dân trong nước hăy nhất tề đứng lên đ̣i hỏi Quyền sống, Quyền tham gia bảo vệ tổ quốc. Người Việt hải ngoại xin một ḷng hậu thuẫn cuộc đấu tranh trong nước và vận động quốc tế làm sáng rơ chủ quyền Việt Nam và sự hậu thuẫn thế giới bảo vệ toàn vẹn lănh thổ quê hương;

2. Đảng và Nhà nước Cộng ḥa Xă hội Chủ nghĩa Việt Nam học lại bài học dân chủ của tổ tiên khi tổ quốc lâm nguy, cấp tốc triệu tập Hội nghị Diên Hồng cho thế kỷ XXI để :

2.1. Ư thức rằng ba triệu đảng viên Cộng sản và nửa triệu bộ đội hiện tại chưa đủ thế và lực bảo vệ tổ quốc trên mặt quốc pḥng, chưa đủ uy và dững mở rộng mặt trận chính trị và ngoại giao quốc tế, mà cần tới sự tham gia toàn diện của 85 triệu dân và khối lượng Người Việt hải ngoại;

2.2. Từ ư thức cấp cứu nói trên, loại bỏ ngay điều 4 trên Hiến pháp tạo điều kiện cho sự tham gia cứu quốc của toàn dân, của mọi thành phần dân tộc, mọi gia đ́nh tôn giáo và chính trị;

2.3. Triệu tập Hội nghị toàn dân bao gồm các cộng đồng tôn giáo và các đảng phái dân tộc ra đời từ đầu thế kỷ XX cho đến nay, mở đầu công cuộc hóa giải các tranh chấp, hận thù nẩy sinh từ các ư thức hệ ngoại lai gây thành hậu quả bản địa thảm thương suốt sáu mươi năm chưa dứt, hầu đặt cơ sở cho việc trao quyền lănh đạo cho toàn dân trong một thể chế dân chủ tam quyền phân lập và đa đảng.

Trong quá khứ lịch sử, khi toàn dân cùng đứng lên chống ngoại xâm, th́ lănh thổ toàn vẹn, chủ quyền thiết lập, độc lập dân tộc hoàn thành, văn hiến phát huy. Quy luật tối hậu này măi măi là tư tưởng chỉ đạo nhằm bảo vệ chủ quyền và văn hóa dân tộc, bảo vệ tự do, no ấm và hạnh phúc cho nhân dân. Cho nên, khi tiếng nói và ư chí của toàn dân được thể hiện trên toàn quốc mới cản ngăn được mọi bước tiến ngoại bang xâm lược. Lịch sử Việt Nam là minh chứng hùng hồn cho quy luật tất yếu này.

Với trách nhiệm của người công dân, và trong cương vị một tôn giáo từng đóng góp vào công tŕnh lập quốc suốt hai ngh́n năm qua, Hội đồng Lưỡng viện Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất không thể im lặng khi tổ quốc lâm nguy, nên cất lời kêu gọi giới sĩ phu thời đại trong nước và ngoài nước hăy khẩn cấp đứng lên vận động hợp quần cứu nguy. Hội đồng Lưỡng viện Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất sẵn sàng tham gia hậu thuẫn mọi công tŕnh bảo vệ non sông và ṇi giống.

Làm tại Thanh Minh Thiền viện,

Saigon ngày 27.12.2007

T.U.N Đức Đệ tứ Tăng thống

Thay mặt Hội đồng Lưỡng Viện GHPGVNTN

Viện trưởng Viện Hóa Đạo

(ấn kư)

Sa môn Thích Quảng Độ 

 

Thân gởi các bạn trong lực lượng quân đội và công an nhân dân

Chánh Trung  

 

Xin phép được hỏi các bạn đang phục vụ cho ai? Các bạn đang phục vụ cho riêng ĐCSVN hay cho Tổ quốc và nhân dân Việt Nam?. Đất nước đang thực sự bị xâm lăng bởi bàn tay bá quyền Trung cộng, một kẻ thù lịch sử đă từng đô hộ dân tộc chúng ta 1000 năm trong quá khứ.  
 
Quần đảo Hoàng Sa đă được ĐCSVN hiến dâng cho Trung cộng bằng công hàm do ông Phạm văn Đồng kư ngày 14/9/1958, tiếp đến họ lại kư hiệp ước biên giới hồi cuối năm 1999 dâng luôn 2 ngàn cây số vuông mặt biển và trên 700 cây số vuông của vùng đất địa đầu Ải Nam Quan (trong đó có Thác Bản Giốc một thắng cảnh của quê hương). Giờ đây Trung cộng lại ngang nhiên chiếm luôn quần đảo Trường Sa để thành lập thành phố Tam Sa. Các bạn có biết rằng dưới ḷng biển Hoàng Sa và Trường Sa là mỏ dầu khổng lồ, tài sản vô giá của đất nước VN không? Các bạn có biết rằng 16 tấn vàng của chính quyền miền nam VN để lại đă được các nhà lănh đạo ĐCSVN chia nhau như thế nào không? Các bạn có biết rằng trong chuyến sang thăm Việt Nam năm ngoái khi dự Hội nghị APEC, chủ tịch Hồ Cẩm Đào lúc tắm biển Đà Nẵng phát biểu là ông ta đang như đang tắm trên băi biển Trung quốc không? C̣n biết bao nhiêu những điều bí mật khác mà các nhà lănh đạo ĐCSVN v́ quyền lợi riêng tư đành phải câm nín và cúi đầu trước bá quyền Trung quốc.

 

Các bạn đang phục vụ cho ai ?
 
Với truyền thống hào hùng của dân tộc, chúng ta phải làm sao để khỏi mang tội với tiền nhân, những vị anh hùng dân tộc đă hy sinh cả máu xương để cho chúng ta có được một đất nước như ngày hôm nay. Cuộc biểu t́nh ôn hoà của các tầng lớp sinh viên học sinh cùng các nhà dân chủ và nhân dân phản đối sự xâm lăng man rợ của bá quyền Trung cộng là việc làm chính đáng không thể thiếu được trong giai đoạn này, các bạn nỡ ḷng nào ra tay đàn áp những người đáng kính đáng yêu như thế?. ĐCSVN đă cúi đầu vâng lệnh quan thầy Trung cộng, chẳng lẽ các bạn lại tiếp tục cúi đầu vâng lệnh sự chỉ đạo của đảng để đàn áp thô bạo đồng bào của ḿnh. Hàng chục ngàn chiến sĩ đồng đội của các bạn đă hy sinh trong cuộc chiến tranh biên giới với bọn bá quyền Trung cộng năm 1979, và mới đây hơn 60 chiến sĩ hải quân của các bạn đă hy sinh trong trận hải chiến Trường sa, họ sẽ nghĩ ǵ khi hiện tại các bạn đang đàn áp những người dân trên tay không có vơ khí, chỉ có tấm ḷng và bầu nhiệt huyết yêu quê hương tổ quốc can đảm đứng lên biểu t́nh phản đối hành động xâm lăng của kẻ thù. Biểu t́nh để phản đối kẻ thù Trung cộng xâm lấn quê hương là có tội sao?  
 
Công an thành phố HCM ra thông báo là các thành phần phản động như "Tập hợp thanh niên dân chủ", các trang web phản động và nhóm khủng bố Việt Tân đă xúi giục sinh viên tham gia biểu t́nh chống Trung cộng. Xin hỏi các bạn lời buộc tội này có đúng không?. Tại sao chính quyền Việt Nam không dám cương quyết phản đối hành động xâm lăng này của Trung cộng? Chúng ta đă có đầy đủ bằng chứng về chủ quyền của Việt Nam trên 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa như lời tuyên bố của ông Lê Dững phát ngôn viên Bộ Ngoại giao th́ tại sao nhà nước ta không dám mạnh dạn công khai đưa ra toà án quốc tế của LHQ?  
 
Tôi c̣n nhớ trước đây khi báo chí Việt Nam đăng thông tin về chất lượng kém cỏi của hàng hoá Trung quốc th́ đại sứ của ta tại Bắc Kinh được họ triệu tập vào ban đêm để khiển trách, c̣n bây giờ với 2 quần đảo thiêng liêng của Tổ quốc cùng với mỏ dầu tài sản vô giá của quốc gia đang nằm gọn trong tay Trung quốc th́ chính quyền CSVN chỉ biết ra lệnh cho ông Lê Dững phản đối chiếu lệ trên hệ thống truyền thanh, truyền h́nh để xoa dịu sự căm phẫn của người dân, lại c̣n hứa với quan thầy Trung quốc là sẽ t́m cách không để cho biểu t́nh tiếp diễn nữa. Là những chiến sĩ quân đội nhân dân, công an nhân dân bạn có thấy nhục nhă xấu hổ không? 

 

Các nhà lănh đạo ĐCSVN khi đi ra nước ngoài thường nói trong nước có tự do dân chủ. Chủ tịch nước Nguyễn minh Triết phát biểu “chuyện bất đồng chính kiến là b́nh thường”, cựu thủ tướng Vơ văn Kiệt nói “có hàng trăm con đường yêu nước khác nhau…..đất nước này không phải của riêng ai hoặc đảng phái nào”, đương kim thủ tướng Nguyễn tấn Dũng trong lần trả lời trực tuyến có nói “yêu nhất thích nhất là trung thực, giận nhất ghét nhất là giả dối”. Thế mà khi người dân có hành động ôn hoà để bày tỏ bất  

đồng chính kiến với đảng đúng theo hiến pháp quy định th́ các anh lại thừa hành mệnh lệnh cấp trên đề đàn áp thô bạo không nương tay viện cớ là tuyên truyền chống đảng, chống nhà nước nhân dân.  
 
Hôm nay những cuộc biểu t́nh của sinh viên và nhân dân không có dấu hiệu ǵ chống đảng, chống nhà nước cả, mà chỉ chống bọn bá quyền Trung quốc chiếm Hoàng Sa và Trường Sa thôi, thế mà các bạn vẫn đàn áp không thương tiếc. Trong một phút giây nào đó xin các bạn nên trực diện với lương tâm của ḿnh, suy nghĩ lại những hành động và việc làm của các bạn trong thời gian qua có đúng với màu áo và huy hiệu của ḿnh không, và có đúng với ḷng mong muốn của nhân dân không? Xin đừng v́ sự sống đê hèn, bả lợi danh mà tiếp tục đi trên con đường sai trái, tiếp tục trung thành với ĐCSVN đă và đang làm băng hoại quê hương. Tại v́ sống dưới chế độc tài CS mọi thông tin đều được bưng bít bởi sự tuyên truyền của đảng, không có bất cứ thông tin độc lập nào được tồn tại, các bạn và nhân dân chỉ được hiểu biết qua những cơ quan ngôn luận truyền thông báo chí của đảng cho nên làm sao các bạn biết được sự thật để mà xác định hướng đi cho ḿnh. ĐCSVN không tốt đẹp như những ǵ mà các bạn được truyền đạt đâu. 
 
Giờ đây khí phách của Hội nghị Diên Hồng của thời vua Trần Nhân Tôn đang bừng dậy trong ḷng dân tộc, xin các bạn với màu áo quân đội và công an nhân dân hăy đứng về phía nhân dân để cùng với sinh viên học sinh, cùng với các tầng lớp yêu nước trong xă hội thắp sáng thêm ư chí quật cường mà tiền nhân xưa đă để lại trong ḷng mỗi con người Việt Nam bất diệt chúng ta. Xin hăy cùng nhau dẹp bỏ mọi tị hiềm trong cuộc sống, dẹp bỏ mọi chuyện bất đồng về ư thức hệ để cùng nhau đoàn kết chung ḷng chống lại kẻ thù truyền kiếp của chúng ta. Các bạn hăy nh́n kỹ để mà so sánh đi, trước năm 1975 dưới thể chế đa nguyên của Việt Nam Cộng Hoà, th́ miền Nam là ḥn ngọc viễn đông của khu vực Đông Nam Á, c̣n miền Bắc th́ sao? Ngày nay sau hơn 30 năm dưới thể chế do ĐCSVN độc quyền lănh đạo th́ Việt Nam ta đă thua xa Thái Lan, Singapore, Đại Hàn, Malaysia, Indonesia…. 
 
Kể từ khi Việt Nam chuyển ḿnh đổi mới theo kinh tế thị trường của tư bản, có sự cạnh tranh để cùng phát triển mà hệ thống XHCN cho là bóc lột và chậm tiến th́ nền kinh tế có phần khá hơn. Những nước nghèo trên thế giới trong các chế độ XHCN hoặc độc tài quân phiệt, muốn cho dân có cơm ăn áo mặc và tiến bộ th́ phải nhờ vào các nước tư bản theo thể chế đa nguyên chính trị giúp đỡ về kinh tế. Tuy nhiên, dù kinh tế nước ta có phát triển nhưng nợ vay của nước ngoài cứ tiếp tục dâng cao, nạn cửa quyền tham nhũng bao che để cùng nhau làm giàu bất chánh đục khoét của công, dùng những người bất tài “học giả bằng thật” để lănh đạo trong guồng máy chính quyền đă trở thành quốc nạn không sao bài trừ nổi. Ông Ajay Chhibber, giám đốc ngân hàng thế giới đă trả lời trên báo Tuổi trẻ: Việt Nam đă nợ 20 tỷ đô la rồi (nghĩa là tương đương với trên 320 ngàn tỷ đồng VN) và c̣n tiếp tục tăng nữa.  
 
Biết bao nhiêu công công tŕnh xây dựng bằng tiền vay vốn nước ngoài trị giá hàng chục, hàng trăm và hàng ngàn tỷ đồng đă được giải ngân xong nhưng thực tế th́ c̣n dở dang chưa hoàn thành là do nguyên nhân từ đâu? Mấy năm qua những lời hứa hẹn cương quyết bài trừ tham nhũng và lành mạnh hoá guồng máy chính quyền của các nhà lănh đạo ĐCSVN chỉ có trên giấy tờ c̣n thực tế th́ vẫn là con số không, t́nh trạng này nếu tiếp tục măi th́ đến đời con, đời cháu, đời chít của chúng ta vẫn trả chưa hết nợ.  
 
Kinh nghiệm thực tế cho chúng ta thấy rằng sự thành công của các nước tiên tiến trên thế giới là nhờ họ đi theo con đường dân chủ đa nguyên từ kinh tế lẫn chính trị, nghĩa là phải có các cơ quan, đoàn thể hoàn toàn độc lập với chính quyền, có đa đảng để kiểm soát lẫn nhau, có báo chí tư nhân để thực hiện quyền tự do ngôn luận, có bầu cử và ứng cử tự do thực sự để nhân dân chọn người tài phục vụ đất nước. Đây là con đường hợp lư nhất trong thời đại hiện nay nếu chúng ta không muốn ḿnh bị nô lệ. 
 
Các nhà lănh đạo ĐCSVN v́ quá tham quyền cố vị cho nên cứ khăng khăng đi theo hệ thống độc tài XHCN, một chủ nghĩa đă bị loài người ruồng bỏ, và ngay cả Liên Sô nơi phát sinh ra nó cũng phải chấp nhận sự cáo chung của nó. Nếu các nhà lănh đạo CSVN không thức thời để thay đổi tư duy ngay từ bây giờ, nếu c̣n tiếp tục chấp nhận theo con đường của đàn anh Trung quốc th́ chắc chắn trong tương lai đất nước Việt Nam sẽ trở thành lănh thổ của Trung quốc đúng như Hồ Cẩm Đào đă nói khi ông ta tắm ở băi biễn Đà Nẵng là ông ta giống như đang tắm biển của nước ông ta. 
 
Nếu nhà nước Việt Nam không muốn ḿnh trở thành tội đồ của dân tộc th́ ngay từ bây giờ phải cương quyết và mạnh dạn đưa chuyện Trung cộng ngang nhiên chiếm 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam ra trước toà án quốc tế, chớ không phải bằng lời lẽ suông để xoa dịu sự căm phẩn của toàn dân. Nếu các bạn trong hàng ngũ quân đội và công an nhân dân không muốn nhân dân nguyền rủa là tiếp tay cho kẻ bán nước th́ ngay từ bây giờ đừng nghe lệnh cấp trên mà đàn áp sinh viên, học sinh cùng các thành phần tranh đấu ôn hoà nữa, nếu các bạn không dám đứng vào ḍng tranh đấu th́ nên tạo diều kiện và đứng ngoài để cho tuổi trẻ hôm nay đứng lên dành lại những ǵ đă mất.  
 
Chúng ta có đầy đủ bằng chứng để đập tan âm mưu bá quyền của Trung cộng, chúng ta phải cương quyết cho bọn xâm lăng Trung cộng biết rằng: 
 
1/ Công hàm công nhận quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Trung quốc do ông Phạm văn Đồng kư ngày 14/9/1958 là không có giá trị bởi v́: Thời gian đó quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của nước Việt Nam Cộng Hoà, chứ không phải của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà do ông Phạm văn Đồng làm thủ tướng, cuộc hải chiến giữa Quân lực VNCH với hải quân Trung quốc năm 1974 là bằng chứng điển h́nh. 
 
2/ Chính phủ của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà do ông Phạm văn Đồng làm thủ tướng là chính phủ của riêng ĐCSVN chớ không phải là chính quyền do toàn dân Việt Nam chọn lựa qua bầu cử tự do. Do đó những ǵ mà ông Phạm văn Đồng kư đều vô giá trị. 
 
3/ Quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đă được quốc tế ghi nhận là của nước Việt Nam từ thời vua Tự Đức, Gia Long , c̣n tuyên bố ngày 04/09/1958 của Trung quốc nhằm hợp thức hoá 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, để làm tiền đề cho ông Phạm văn Đồng kư công hàm gởi cho Chu ân Lai ngày 14/09/1958 là âm mưu giữa 2 đảng cộng sản anh em với nhau, cho nên không có giá trị pháp lư đối với nhân dân Việt Nam. 
 
Chắc chắn khi đưa ra toà án quốc tế th́ Việt Nam chúng ta c̣n có nhiều bằng chứng từ các nhà sử học, nghiên cứu gia của Việt Nam và quốc tế nữa. Chúng tôi tin chắc rằng với lương tâm và tinh thần yêu nước các bạn trong hàng ngũ quân đội và công an nhân dân sẽ nh́n ra được lẽ thật mà tự khẳng định lại hướng đi cho riêng ḿnh, dân tộc Việt Nam nói chung và chúng tôi nói riêng xin hân hoan cám ơn các bạn. 
 

 

LLQDVN mạn đàm với thanh niên sinh viên

Trước t́nh h́nh mới nhất về hai quần đảo Ḥang Sa và Trường Sa, Lực Lượng Quốc Dân Việt Nam đă tổ chức những cuộc mạn đàm với các anh chị em thanh niên sinh viên  học sinh để giúp tuổi trẻ tại hải ngoại hiểu rơ thêm về biến cố này. Dưới đây là tóm lược những điểm chính của các buổi mạn đàm.

HỎI:  Xin cho chúng tôi biết, tai sao Trung Cộng lên tiếng xác nhận chủ quyền của họ khi đưa ra nghi quyết hành chánh thành lập Tam Sa, chúng ta không chống Trung Cộng mà lại chống CSVN?
LLQDVN:  Đồng ư là Trung Cộng đă chiếm Hoàng Sa từ năm 1974 từ Chính phủ VNCH, Hải Quân của chúng ta đă hiên ngang chiến đấu dù sau đó bị thất bại. NhưngTC có lư cớ chiếm Ḥang Sa v́ Phạm Văn Đồng, thủ tướng CSVN đă kư công hàm công nhận chủ quyền của họ từ năm 1958, do lệnh của Hồ Chí Minh. Do đó việc dâng đất, nhượng biển là tội phản quốc. Quân Đội không chống ngọai xâm giữ ǵn bờ cơi, bảo vệ quê hương lại  nhượng bộ trước quân thù đều bị tội Tử H́nh. Do đó đang CSVN: Là Tội Đồ Dân Tộc, được coi như ṭng phạm của Trung Cộng.

Là Người VN c̣n có ḷng với quê hương, chúng ta phải giải thể đảng CSVN để cứu nước và chống Trung Cộng để dành lại đất nước kể cả 700 cây số vuông đường biển mà CSVN đă cắt dâng cho giăc phương Bắc từ năm 1999. Thêm vào đó thái độ im lặng đồng lơa để Trung Cộng ngang nhiên bắn bừa băi vào ngư dân khi họ đánh cá trên vùng biển của ḿnh, cững như chúng ta không thể để đảng CSVN tiếp tục đàn áp những người dân v́ yêu quê hương đi biểu t́nh.


HỎI:  Chúng tôi được biết các ṭa Sứ quán của CSVN đă ra lệnh cho du sinh đi biểu t́nh chống Trung Cộng tại hải ngọai, xin cho biết lư do.
LLQDVN:  Cộng Sản rất khôn ngoan xảo quyệt, trong nước họ t́m cách ngăn chận các cuộc biểu t́nh, đàn áp những người yêu nước biểu t́nh. Nhưng tại hải ngoại, họ xúi dục du sinh biểu t́nh v́:

   - Với Trung Cộng họ nói là kẻ xấu tại hải ngọai xúi dục, họ không kiểm sóat được.

   - Họ muốn để chúng ta thấy là họ cững đồng ư chống Trung Cộng, xâm chiếm lănh thổ, và họ muốn chúng ta quên đi chính CSVN mới là Tội Đồ bán nước.


HỎI:  Trong khi đi biểu t́nh chung với du sinh có nên cho họ mang theo cờ CSVN để tỏ t́nh Đ̣an kết.?
LLQDVN:  CSVN không do dân bầu ra và lá cờ này không có giá trị ǵ với người Việt Quốc gia tại hải ngọai, lá cờ CSVN không biểu tượng cho ai , Do đó Chúng ta phải cương quyết chỉ dùng lá cờ vàng ba sọc đỏ có từ thời Chúa Nguyễn, lá cờ tượng trưng cho Tự Do Dân Chủ, đă đựợc các quốc gia có người Việt Tỵ Nạn công nhận, không lư ǵ chỉ có thêm vài chục SV mà chúng ta phải theo họ làm mất đi chính nghĩa, hơn thế nữa chưa chắc ǵ số du sinh này đă đồng ư mang theo cờ CSVN. Trong nước họ biểu t́nh mang theo cờ giống như lá bùa hộ mệnh, c̣n hải ngọai chúng ta chỉ công nhận một lá cờ, và đ̣an biểu t́nh phải thể hiện sự cương quyết lên án đảng CSVN bán nước hại dân.
 

HỎI:  Nếu quân Đội trong nước đứng về phía Dân Tộc, dùng quân Đội để lấy lại 700 cây số vuông vùng Ải Nam quan và đường Biển, và dùng hải quân để bảo vệ kiều bào tại Trường Sa và Ḥang Sa, người Việt Hải ngọai chọn thái độ nào.?
 

LLQDVN:  Chắc chắn chúng ta phải chọn c̣n đường Dân Tộc, phải đứng về ph́a ṭan dân vùng lên, quyết hy sinh để bảo vệ bờ cơi. Quân Đội lúc đó chắc chắn sẽ đi ngược lại đường lối của đảng CSVN, của bộ chính trị VN lúc đó chắc chắn VN sẽ như Lỗ Mă Ni, và khi CSVN bi lật đổ:
 

   - Tất cả những văn kiện kư giữa CSVN và Trung Cộng sẽ vô hiệu lực.

   - Năm 1974 Ḥang Sa nắm dưới Vĩ Tuyến 17 và Trưởng Sa trực Thuộc miền Nam,Việt Nam Cộn Ḥa, thêm vào đó những văn kiện Thời Pháp và Quốc tế, những sự dâng nhượng của CSVN sẽ ḥan ṭan không c̣n gia tri khi CSVN bi giải thể.

Do đó con đường duy nhất để bảo tồn lănh thổ và lănh hải, và đem lại độc lập tự do cho VN là CS phải ra đi, muốn như vậy mọi con dân nước Việt phải vùng lên dành lại quyền làm người và quyền được hy sinh để bảo vệ giang sơn.


HỎI:  Làm sao để mọi người trong nước biết được hiểm họa này?
LLQDVN:  Cách hay nhất là truyền tai qua điện thọai goi về VN, cách thứ hai là Phát thanh, Inter-net, và báo chí. Tuy nhiên với phương tiện truyền thông bây giờ, sự tiếp tay của báo điện tử và You-tube vẫn là vữ khí lợi hại nhất./.

 

Thế hệ trẻ trước vận mệnh Dân tộc
Hà Sĩ Phu


Chỉ cần qua lời của phát ngôn viên Lê Dững, th́ biết chính Nhà nước Việt nam, chứ không ai khác, đă khẳng định t́nh trạng lănh thổ Việt nam đang bị Trung Quốc xâm phạm và thái độ của Việt Nam là phản đối. Như vậy việc biểu t́nh phản đối Trung quốc là xuất phát từ thực tế và là phản ứng cùng chiều với chính phủ Việt Nam, thậm chí là hưởng ứng, là hỗ trợ cho chính phủ (chứ không chống lại), sao nhà nước Việt Nam lại ngăn cản quyết liệt việc biểu t́nh?

Đă xuất hiện hai lư do giải thích cho hành động chống biểu t́nh của nhà nước Việt nam.

1/ Lư do thứ nhất, bảo sự biểu t́nh là do các lực lượng thù nghịch kích động (nhưng không đưa ra được bằng chúng thuyết phục nào). Khi xảy ra một vụ việc chấn động như vậy th́ đương nhiên khắp nơi phải đưa tin, người đưa tin có quyền ủng hộ kẻ yếu, ủng hộ những người yêu nước chống lại phía xâm lược vi phạm luật pháp quốc tế. Người nước ngoài cững c̣n ủng hộ huống chi chính người Việt Nam? Ủng hộ bằng lời trên báo chí đă quư mà nếu ủng hộ bằng việc làm c̣n đáng quư hơn. Không người lương thiện nào lại coi những sự ủng hộ cho chính nghĩa như thế là kích động!


Lo sợ các cuộc biểu t́nh sẽ bị lợi dụng để chống nhà nước ư? Xin thưa, chẳng đợi nhà nước phải khuyên can mà tự những bạn trẻ biểu t́nh đă rất có ư thức đề pḥng sự lợi dụng ấy nếu có. Họ mang quốc kỳ, họ hát vang các bài ca yêu nước và kháng chiến. Họ bảo nhau đề pḥng: nếu có kẻ lạ mặt len vào hàng ngữ để làm những điều chia rẽ hoặc quá khích, hoặc đi chệch mục tiêu bảo vệ bờ cơi th́ phải gạt ra, phải tẩy chay, phải chống lại. Họ đúng mực và giữ ǵn như thế, sao có thể vu khống cho họ được? C̣n thói lợi dụng của người đời th́ bao giờ cững có, sợ cững chẳng được. Những danh nghĩa càng đẹp đẽ như chủ nghĩa yêu nước càng rất dễ bị lợi dụng để vơ vét lợi quyền riêng, nhưng chẳng lẽ v́ sợ sự lợi dụng ấy mà những người tử tế lại kiêng không dám yêu nước nữa ư? Cấm nhân dân biểu t́nh đ̣i lănh thổ bị xâm lăng th́ dẫu v́ lư do này hay lư do khác đều có tác dụng tiếp tay cho phía xâm lược, giúp cho vụ xâm lược này được êm xuôi, trót lọt.

Để êm xuôi trót lọt mọi chuyện, người ta luôn dùng một lư sự thoạt nghe rất thuận tai "phải giữ ổn định, không nên gây xáo trộn, v́ có ổn định mới phát triển được". Nhưng lư sự này chỉ là một nguỵ biện (xin mổ xẻ nguỵ biện này trong một dịp khác).

Tóm lại, biểu t́nh tốt th́ cứ phải biểu t́nh, nếu phát hiện kẻ lợi dụng để chống lại đất nước (có bằng chứng) th́ ta trị tội. Nếu có kẻ xấu xen vào để kích động th́ ta vạch mặt, không cho nó tác động xấu vào cuộc biểu t́nh, chứ không v́ thế mà quy chụp hết thảy. (Tuy nhiên, để tránh bớt sự căng thẳng, ta có thể nhân nhượng, tạm thời không cần biểu t́nh trước Sứ quán hay Lănh sự quán mà chỉ tuần hành qua các phố như đă diễn ra).

2/ Lư do thứ hai, bảo sự biểu t́nh làm "ảnh hưởng đến quan hệ hai nước"
Phải nói thẳng rằng thế giới ngạc nhiên về hành động xâm lấn của Trung quốc th́ ít (v́ sự bành trướng của Đại Hán th́ có ǵ đâu mới lạ?) mà ngạc nhiên về sự ứng xử bạc nhược của Việt Nam th́ nhiều: Khi cướp trắng lănh thổ Việt nam để xây thành phố người ta không hề lo “ảnh hưởng đến quan hệ”, mà người Việt Nam mất đất đai lại phải nín thinh theo yêu cầu của họ để giữ quan hệ th́ lạ thật? Cách ứng xử đó không “đậm đà bản sắc dân tộc” chút nào, khi dân tộc đó vẫn c̣n là dân tộc của bà Trưng bà Triệu, của những Lư Thường Kiệt, Nguyễn Trăi, Quang Trung. Ông cha ḿnh có giảng hoà là chỉ giảng hoà sau khi đă đánh cho quân xâm lược tơi bời, đă giành được thắng lợi trong tay! Có ḍng máu yêu nước ấy trong huyết quản, những thanh niên- sinh viên kia liệu có phải chờ ai kích động, hay chờ ai cho phép mới biết phải làm ǵ khi đất nước bị xâm lấn chăng?

Là một người Việt nam, hiểu quan hệ lịch sử của nước ḿnh với nước láng giềng khổng lồ, không một ai có thể tin rằng dùng mấy câu nói suông về “bằng chứng có chủ quyền” và kiên quyết “không làm ảnh hưởng đến quan hệ hai nước” mà có thể thắng một kẻ cường bạo đă bất chấp công lư, ḥng giành lại được lănh thổ đă mất.

Xin trịnh trọng hỏi rằng: Ai là người tin rằng với cung cách mềm oặt và thầm kín đó mà giành lại được lănh thổ th́ xin phát biểu lên cho cả nước cùng nghe để mọi người cảm nhận được trí tuệ và nhân cách siêu việt ấy! Nếu không có vị lănh đạo nào dám đứng ra trước nhân dân, giơ tay thề sẽ dùng phương pháp nhu ḿ trong pḥng kín ấy để giành lại hai quần đảo cho tổ quốc th́ xin hăy đừng ngăn chặn, đừng đánh đập những người yêu nước đang biểu dương ư chí dân tộc để bồi thêm sức mạnh và nhuệ khí cho chính phủ để chính phủ đương đầu với kẻ cướp đất!

Trường hợp này, nếu ở một nước như Pháp, Nhật, hay Hàn quốc chẳng hạn (là những nước mà ta đang rất khen ngợi) th́ dứt khoát đă có rất nhiều cuộc biểu t́nh lớn của dân, chưa phải nhằm vào nước xâm lược, mà trước hết chĩa vào chính sách mềm yếu của chính phủ đă để mất lănh thổ (và chính phủ ấy có thể bị đổ để một chính phủ xứng đáng khác lên thay). Nhưng những thanh niên Việt nam chưa làm điều ấy, họ chỉ đứng sau nhà nước, hỗ trợ cho nhà nước được cứng rắn thêm, chĩa mũi nhọn phản đối kẻ xâm lấn, để cùng nhau giành lại miền đất ông cha để lại. Hỏi ở đâu có một nhân dân nhu ḿ, nhân hậu đến thế đối với chính quyền?

Những thanh niên-sinh viên biểu t́nh, chỉ với tay không và lá cờ đỏ, chẳng có ǵ để chống đỡ trước bạo lực, chứ đừng nói đến chuyện gây ra bạo lực. Nếu sử dụng tất cả bạo lực của nhà nước, có thể tạm thời đẩy lui những người yêu nước trẻ tuổi ấy, nhưng lịch sử bất khuất của cha ông sẽ ghi lại điều ǵ, một vết son hay một vết chàm nhục nhă? Tôi mong và tôi “xin” những người đang có trọng trách với đất nước này hăy cân nhắc!

Rất có thể nhà nước sẽ nhận ra hành động tiên phong của những người yêu nước qủa cảm này (1) là quá hợp đạo lư, thu phục được ḷng người, nên muốn dẹp đi để thay bằng một kịch bản muộn màng nào đó của ḿnh. Nhưng những chủ nhân của đất nước rất trẻ trung, thông minh và kiêu hùng này một khi đă chính thức xuất hiện th́ không phải là đàn gà để muốn nhốt vào chuồng lúc nào cũng được. Dân tộc đă nhận diện được chân dung của một thế hệ dấn thân (chữ của luật sư trẻ Lê Công Định), một thế hệ anh hùng mới, mà những thế lực đang cơn tàn lụi, dù dùng mọi thủ đoạn tinh khôn hay gian ác cũng không dập tắt được (2).

Phẩm chất rất trẻ mà kế tục được truyền thống dân tộc ấy chẳng những không thể bị dập tắt, mà trái lại sức thuyết phục của nó lại trở thành một lằn ranh, một chất thuốc thử để phân định kẻ nào chống nó là phi nghĩa, là chống dân tộc. Trước sự phân định rạch ṛi khó nguỵ trang ấy, nhiều trí thức, nghệ sĩ đă vượt lằn ranh, sang bên chính nghĩa.

Ḷng yêu nước tự phát rất hồn nhiên của tuổi trẻ không chút hận thù, họ gần nhau rất dễ dàng, tha thứ cho nhau rất dễ dàng, hợp sức với nhau rất dễ dàng, chẳng những mở lối ra cho một chủ nghĩa yêu nước rất tự nhiên, phi đấu tranh giai cấp, mà có thể c̣n mở ra khả năng hoà giải dân tộc đang là nan đề rất bế tắc đối với các thế hệ cha anh đă quá nặng nợ quá khứ. (Đấy mới là tiềm năng, có thành hiện thực hay không c̣n do thế hệ trẻ này rồi đây có điều kiện và khả năng tự vượt qua được những nọc độc, những gông cùm và cạm bẫy hữu h́nh và vô h́nh đang bao vây họ hay không?).

Chỉ biết trước mắt rất nhiều người chúng ta đều phải chịu ơn những bạn trẻ quả cảm ấy.

Nhà nước phải cảm ơn, rằng họ đă tự nguyện tiếp tay cho ḿnh, tạo áp lực để ḿnh có thêm sức mạnh mà làm tṛn sứ mệnh với đất nước!

Đảng Cộng sản và Ban Văn hoá Tư tưởng (nay đă trở lại tên Ban Khoa giáo) phải cám ơn họ, bởi không có họ th́ chẳng lẽ thế hệ trẻ của đất nước này chỉ toàn những thanh niên thoái hoá trong t́nh dục buông thả, trong ma tuư, trong đâm chém nhau, trong thú vui nhảy nhót thâu đêm, trong quan hệ thày tṛ “đổi t́nh lấy điểm”,  mà chính báo chí nhà nước cũng đă phơi bày suốt những năm qua?

Những trí thức, nhà báo, nhà văn có tên tuổi phải cám ơn họ, v́ họ đă xung phong gánh cái trọng trách mà đáng lẽ ra ḿnh phải đi đầu!

Những đảng viên và cán bộ hưu trí, trong đó có tôi và nhiều anh em khác, phải cám ơn họ v́ chúng tôi tuy có chút ḷng ưu tư về đất nước nhưng tuổi già sức yếu, trăm mối bộn bề không thể xuống đường như những anh chị em trẻ.

Rồi đây, dù với một kết thúc nào đấy th́ những ngày này cũng sẽ qua đi, nhưng những khuôn mặt trẻ yêu nước hôm nay sẽ lưu lại măi.

Trước hồn dân tộc thiêng liêng, tôi xin nói lời của cá nhân tôi, một công dân b́nh thường, tài hèn sức yếu: Tôi chịu ơn họ!

 

China puts muscle to policy
By Brahma Chellaney - The Japan Times

NEW DELHI - Rising economic and military power is emboldening Beijing to pursue a more muscular foreign policy. Having earlier preached the gospel of its "peaceful rise," China is now beginning to take the gloves off, confident of the muscle it has acquired.

From provocatively seeking to assert its jurisdiction over islets claimed by Vietnam in the South China Sea to whipping up diplomatic spats with Germany, Canada and the United States over their hospitality to the Dalai Lama, Beijing has shown an increasing propensity to flex its muscles.

Other such recent instances include China's demolition of a few unmanned Indian forward posts at the Tibet-Bhutan-Sikkim tri-junction, its large-scale war game in the South and East China Seas, its public showcasing of new military hardware like the Jin-class, nuclear-capable submarine, its strategic moves around India, and its last-minute cancellation of a long-planned Hong Kong visit by the U.S. carrier, Kitty Hawk. Beijing also refused to let two American minesweepers enter Hong Kong harbor for shelter during a Pacific storm.

Ever since it surprised the world by successfully carrying out an anti-satellite weapon test last January, China's communist leadership has been less coy about projecting national power. The apparent aim to fashion a Beijing-oriented Asia. It seems unconcerned that its assertive stance has triggered anti-China demonstrators in Hanoi and Ho Chi Minh City and spurred unease in other neighboring states.

It is against this background that the heads of government of Asia's other two major powers - Japan and India - are paying official visits to China. While Japanese Prime Minister Yasuo Fukuda's tour begins Thursday, Indian Prime Minister Manmohan Singh is scheduled to make a New Year visit two weeks later, as part of an agreement reached during Chinese President Hu Jintao's November 2006 New Delhi visit "to hold regular summit-level meetings."

Little progress, however, can be expected during these visits toward resolving the territorial or maritime disputes that divide Japan and China, and India and China. Yet, if the China-India-Japan strategic triangle is to become stable, a settlement of those disputes is necessary. A first step to a settlement of any dispute is clarity on a line of control or appreciation of the "no go" areas so that provocative or unfriendly actions can be eschewed.

The best way for China and Japan to explore for hydrocarbons in the East China Sea is through joint development of fields, given the intricate, difficult-to-resolve claims and legal ambiguities. But China's gunboat diplomacy across the median line in the East China Sea and unilateral drilling moves have impeded such progress.

The world's two most populous nations, China and India, have been scowling at each other across a 4,057-km disputed Indo-Tibetan frontier. Protracted negotiations over the past 26 years have failed to remove even the ambiguities plaguing this long line of control. Beijing, seeking to keep India under strategic pressure, has been loath to clearly define the front line.

Singh's visit is to follow more than a year of assertive Chinese moves that have run counter to declared efforts to build a stable Sino-Indian relationship based on equilibrium and forward thinking.

Two things have happened. One, China has hardened its stance on territorial disputes with India. And two, as the Dalai Lama pointed out in a recent address in Rome, Beijing is taking an increasing harsh position on Tibet, pretending there is no Tibetan issue to resolve
.

The Tibet issue is at the core of the India-China divide, and without Beijing beginning a process of reconciliation and healing in Tibet and coming to terms with history, there is little prospect of Sino-Indian differences being bridged.

Beijing itself highlights the centrality of the Tibet issue by laying claim to Indian territories on the basis of alleged Tibetan ecclesial or tutelary links to them, not any professed Han connection.

With the Dalai Lama having publicly repudiated such claims, a dis-comfitted Beijing has sought to persuade the Tibetan government-in-exile to support China's position that India's northeastern Arunachal Pradesh state is part of traditional Tibet. The fact is that with China's own claim to Tibet being historically dubious, its claims to Indian territories are doubly suspect, underlining its attempts at incremental annexation.

The uncompromising Chinese approach contrasts sharply with the forbearing positions of the Indian government and the Dalai Lama. New Delhi, for instance, has bent over backward to play down recent aggressive Chinese military moves along the ill-defined line of control.

The Dalai Lama, for his part, is beginning to face muted criticism from restive Tibetans for having secured nothing from Beijing two decades after changing the struggle for liberation from Chinese imperial conquest to a struggle for autonomy within the framework of the People's Republic. As the Dalai Lama himself admitted in Rome, "Our right hand has always reached out to the Chinese government. That hand has remained "empty."

Examples of China's increasing hardline stance on India range from the Chinese ambassador's Beijing-supported bellicose public statement on Arunachal Pradesh on the eve of Hu's visit, to the Chinese foreign minister's May 2007 message to his Indian counterpart that China no longer felt bound by a 2005 agreement that any border-related settlement should not disturb settled populations. Add to that the October admission by the chief of India's Indo-Tibetan Border Police that there had been 141 Chinese military incursions in the preceding 12-month period alone.

Beijing's strategy is to interminably drag out its separate negotiating processes with India and the Dalai Lama's envoys in order to wheedle out more and more concessions.

In line with that, China's negotiators have been in full foot-dragging mode, seeking to keep the discussions merely at the level of enunciating principles, positions and frameworks - something they have done splendidly in negotiations with India since 1981 and with the Dalai Lama's envoys since 2002.

As several Chinese scholars have acknowledged, Beijing is not as keen as New Delhi to resolve the territorial disputes. Having got what it wanted either by military aggression or furtive encroachment, Beijing values its claims on additional Indian territories as vital leverage.

Similarly, not content with the Dalai Lama's abandonment of the demand for independence, Beijing continues to publicly vilify him and portray his envoys' visits for negotiations as personal trips. It has further tightened its vise on Tibet by ordering that all lama reincarnations must get its approval, renewing political repression, and encouraging the "Go West" Han-migration campaign.

It is not accidental that China's hardline approach has followed its infrastructure advances on the Tibetan plateau, including the opening of a new railway, airfields and highways. The railway, by arming Beijing with a rapid military-deployment capability against India, is transforming the trans-Himalayan military equations.

How the China-Japan, China-India and Japan-India equations evolve in the coming years will have a critical bearing on Asian security. But through its growing assertiveness, China is already showing that its rise is dividing, not uniting, Asia.

Brahma Chellaney, a professor of strategic studies at the privately funded Center for Policy Research in New Delhi, is a regular contributor to The Japan Times.

 

 

Buddhist dissident Thich Quang Do calls for democratic rights and freedoms to guarantee territorial integrity in Vietnam

 

PARIS, 28th December 2007 (IBIB) - In the wake of widespread demonstrations staged by students and young people outside Chinese Embassies in Hanoi and Saigon, and strong protests by the Vietnamese community overseas, the Most Venerable Thich Quang Do, prominent dissident and Deputy leader of the outlawed Unified Buddhist Church of Vietnam (UBCV) has issued a strong statement on the controversy over the disputed Paracel and Spratly archipelagos. Sent clandestinely from the Thanh Minh Zen Monastery in Saigon, it was received by the International Buddhist Information Bureau in Paris today.

Writing on behalf of the UBCV's Bi-Cameral leadership (the Institute of the Sangha and the Institute for the Dissemination of the Dharma), Thich Quang Do called on the Hanoi authorities to "pass the reins of power to the people in a society based on the separation of the three powers, multi-party democracy and the rule of law" as the best way to safeguard Vietnam's sovereignty and territorial integrity. Because "three million Communist Party members and a 500,000-strong army have neither the authority nor the power to defend the homeland by military means, nor sufficient prestige and courage to expand political and diplomatic efforts to mobilize international support in our defence they need the full participation of the 85 million Vietnamese population and the support of the Vietnamese Diaspora worldwide". As a first step, Hanoi must "immediately abrogate Article 4 of the Vietnamese Constitution [on the political monopoly of the Communist Party], and enable all sectors of the Vietnamese population, including all religious and political families, to freely and fully participate in the process of national salvation". The UBCV Deputy leader also called on Hanoi to summon the people for a "Dien Hong" Conference for the XXIst century" to initiate a process of reconciliation and democratic change. Thich Quang Do emphasized the role of Buddhism as an essential element in this process : "With our responsibility as Vietnamese citizens, and as representatives of a religion that has contributed to the foundation and development of our nation over the past 2,000 years, the Council of the Bi-Cameral Institute of the Unified Buddhist Church of Vietnam cannot stand by silently whilst our country is in danger. We therefore solemnly appeal to the Vietnamese intelligentsia, inside and outside Vietnam, to stand together and rally forces to save our nation. The Council of the Bi-Cameral Institute of the Unified Buddhist Church of Vietnam pledges to give its active support to every peaceful effort to protect our homeland and our people".
 
Conclusion: With our responsibility as Vietnamese citizens, and as representatives of a religion that has contributed to the foundation and development of our nation over the past 2,000 years, the Council of the Bi-Cameral Institute of the Unified Buddhist Church of Vietnam cannot stand by silently whilst our country is in danger. We therefore call upon the Vietnamese intelligentsia, inside and outside Vietnam, to stand together and rally forces to save our nation. The Council of the Bi-Cameral Institute of the Unified Buddhist Church of Vietnam pledges to give its active support to every peaceful effort to protect our homeland and our people.

 

 

Bài Thơ Cho Hải Đảo Hờn Căm

Phạm Lê Phan

 

Lời biển gọi cuối năm

Hờn căm trừng mắt lửa

- Hỡi Hoàng Sa, hỡi Hoàng Sa ...

Mẹ Đứng mữi Sơn Chà

Gửi hồn ra Đông Hải

Đảo nổi giận nên biển cuồn sống dậy

Ôi, đất nước ông cha: tay đứt ḷng đau

Súng thét khơi xa, sao lửa đốt trong đầu

Ḷng mẹ bời bời: ruột mềm máu chảy

Mắt mẹ trông vời, triền môi run rẩy:

- Hỡi Hoàng Sa, hỡi các cháu con ta?

 

Con cháu mẹ

Năm mươi đứa làm anh hùng của bể

Năm mươi con thành dững sĩ Trường Sơn

Bốn ngàn năm mài nhọn mữi căm hờn

Phóng mắt hận, nghiến răng gh́m giặc Bắc.

Cờ Nương Tử phất bay hồn xâm lược

Gươm Mê Linh thét máu nhuộm đầu voi

"Trèo lên đỉnh núi mà coi

Dáng Bà quản tượng trăng soi ngời ngời".

Cửu Chân hề, Cửu Chân ơi!

Gót nhi nữ ra khơi

Đạp tan luồng sóng dữ

Chém cá tràng ḱnh, rạng danh liệt nữ

Dững khí Nhụy Kiều gục mặt Bắc quân!

 

Ngậm mối thù truyền kiếp mấy ngàn năm

Con cháu mẹ từng nhọc nhằn u uất

Đắm biển ṃ châu phơi rừng t́m ngọc

Nanh vuốt sài lang nào kể gái hay trai

Máu mỡ no nê muông thú một bầy

Loài đỉa Hán vốn cuồng say máu Việt

Nước độc rừng thiêng một đi là một chết

Vạn người đi, không một bóng ma về

 

Đá Trường Sơn con khắc ngập câu thề:

"Đ̣i nợ máu phải đổi răng, đổi mắt!"

Bạch Đằng xưa nghẹn gịng muôn xác giặc

Dù Hán, dù Mông nước đỏ cững hôi tanh

Tóc thú đuôi sam - gươm dáo Việt tung hoành.

Vó ngựa Lư, Lê từng phen đạp Tống

Ngọn dáo Đinh, Trần vạch cơi Nam uy dững,

Đầu Măn Thanh vờn kiếm lộng Quang Trung.

Trải an nguy son sắt vẫn một ḷng

Mỗi tấc đất một chiến công oanh liệt

Mỗi tên người một anh hùng, nữ kiệt

Mỗi gốc cây muôn xác quỉ vùi sâu

Ḍng Việt Nam chưa hề biết cúi đầu

Dù Hán tặc bạo tàn hơn súc vật!

 

Hồn Nam Hải cuối năm

Lạnh căm căm hơi bấc

Bởi thương con mẹ lên đỉnh Sơn Chà

"Ôi Hoàng Sa, hỡi Hoàng Sa

Khôn thiêng nối gót mẹ cha mà về".

Hăy đứng thẳng mà đi

Hởi đàn con từng khua sôi biển cả

Cất cao đầu uống lời thề sông Hóa

Hàm Tử, Vân Đồn, Tây Kết, Chương Dương,

Vươn chiến công kim cổ Bạch Đằng Giang

Xô cuồng vọng Bắc Kinh vào biển máu!

Xưa ông cha ḿnh giết Liễu Thăng, Hoằng Tháo

Đánh gục đầu Tôn Sĩ Nghị, Thoát Hoan.

Giờ bè lữ Mao lại xâm phạm biên quan

Xua hải tặc cuồng điên lên cướp đảo

Ôi Hoàng Sa, hỡi Hoàng Sa yêu dấu

Đất đai ta một mảng cững thịt xương

Tổ quốc ta một tấc cững tim gan

Xương thịt đứt th́ tim gan đau xót!

Hỡi đàn con của Cửu Long bất khuất

Ngạo nghễ trên vai hồn An Lộc, Tam Biên

Mang trong tim gịng máu thép Trị Thiên

Lời phạt Bắc thét run hồn biển cả.

 

Chiều cuối năm, một mối thù chưa trả

Xuân sắp về - trời bỗng nặng nề mưa ...

 

Gia Định, chiều 30 Tết Giáp Dần (22-01-1974)


 


 

____________________


 

Hoàng Sa hải chiến sử
Thơ Vĩnh Liêm

 

* Kính dâng anh hồn Thủy Thủ đoàn HQ. 10

* Kính tặng Thủy Thủ đoàn HQ. 4, HQ. 5 và HQ. 16

 

Là con MẸ VIỆT NAM huyền sử

Nối chí cha xuống biển phương Đông

Ngăn lữ giặc lăm le quấy phá

Dù gian nan, chí cả một ḷng.

 

MẸ ở lại lên non ṃn mỏi

Đợi ngày đoàn tụ với con yêu

Sóng biển dập vùi thân con trẻ

Tận miền xa chưa hướng nẻo về.

 

Chí đă định đem thân hồ hải

Việt-quốc-ca vang măi trong hồn

Chẳng mơ tưởng ngày về họp mặt

Cùng MẸ hiền bỏ biển lên non.

 

Đời thủy thủ bạn cùng biển cả

Vượt phong ba băo tố đêm ngày

Nước biển mặn đậm đà da thịt

Mồ hôi nồng nhắc nhở tương lai.

 

Nhắp ly rượu đầu năm cay đắng

Được hung tin giặc cướp HOÀNG SA

Máu sôi sục ḷng trai nước VIỆT

Lửa VIỆT NAM nung chí thù nhà.

 

Lịch sử VIỆT muôn đời nhắc nhở

Giặc Hung Nô, nhà Tống, Măn Thanh

Quân Mông Cổ, nhà Nguyên tàn bạo

Đă ngàn năm quấy nhiễu dân lành.

 

Thế giặc mạnh, lửa thù sôi sục

Vững niềm tin, chiến thắng càng mau

Lấy máu giặc tưới đồng lúa mới

Gom xương tàn lắp cạn hồ ao.

 

Hải chiến sử vang danh Tướng VIỆT

Hưng Đạo Vương, Nhật Duật, Nhân Tôn,

Phạm Ngữ Lăo, Nguyễn Truyền, Nguyễn Khoái,

Nguyễn Khả Lập, Trần Quang Khải, Trần Thông

 

Toàn dân VIỆT nức ḷng khen ngợi

Chiến thắng ca ghi nhớ Vân Đồn

Nung chí khí con Hồng cháu Lạc

Lữ xâm lăng khiếp vía kinh hồn.

 

Địa danh lạ ghi vào thanh sử

Ngày hôm nay c̣n nhớ Chương Dương,

Trận Tây Kết, Yết Kiêu, Hàm Tử,

Trận Trường Yên, Sông Nhị, Bạch Đằng

 

Các tướng giặc nhà Nguyên đại bại

Ô Mă Nhi vượt bể về Tàu

Quân thủy chiến Toa Đô tan xác

Khiến Thoát Hoan xếp giáp chạy mau.

 

Một lần nữa "Hồng Quân" khát máu

Đem đại binh xâm chiếm Hoàng Sa

Tết nguyên đán Giáp Dần ghi dấu

Lữ quân Tàu ăn Tết xa nhà.

 

Đảo Cam Tuyền, Quang Ḥa, Duy Mộng

Đàn chim hiền hạnh phúc an lành

Giặc đến phá, chim non vở tổ

Tiếng kêu than vọng tới trời xanh.

 

Biển Nam Hải giựt ḿnh nổi sóng

Lửa đạn bay, khói tỏa mịt mù

Quân Tàu Đỏ chết theo chiến hạm

Làm mồi ngon cho lữ ḱnh ngư.

 

Toán hải kích VIỆT NAM thiện chiến

Bắn bay đầu quân giặc cuồng xâm

Trên mặt biển, Hải Quân ngạo nghễ

Nhả từng viên đại pháo ́ ầm.

 

Ta thừa thắng xông lên diệt địch

Đạn ta c̣n cứ bắn liên hồi

Bắn ngay đích, bắn hoài không mệt

Nh́n quân Tàu vứt xác thả trôi.

 

Đảo ta đó, anh em cứ tiến!

Lập đầu cầu không vận thật nhanh

Ta đổ bộ lên quần đảo nhỏ

Ta bao vây, lập một trường thành.

 

Có Hưng Đạo Đại Vương che chở

Có Thần linh chứng giám niềm tin

Dăy hải đảo của người dân VIỆT

Quân xâm lăng đă phải giựt ḿnh.

 

Dân khắp nước biểu t́nh phản đối

Đ̣i quân Tàu rút khỏi nơi đây

Toàn thế giới đồng ḷng hưởng ứng

Lửa căm thù: quyết chiến hăng say!

 

Hải Quân VIỆT thêm trang sử mới

Danh anh hùng ghi nhớ muôn đời

Hải chiến sử Hoàng Sa sáng chói

T́nh Quân Dân thắm thiết nơi nơi.

 

Vĩnh Liêm
(30-01-1974)

 

Ghi chú: Bài thơ này đă đăng trên Nguyệt san Lướt Sóng,

Số Đặc Biệt "Chiến Thắng Hoàng Sa", 2/1974, trang 59-61.      


____________________

 

Bài Thơ Cho Hải Đảo Hờn Căm

Phạm Lê Phan

 

Lời biển gọi cuối năm

Hờn căm trừng mắt lửa

- Hỡi Hoàng Sa, hỡi Hoàng Sa ...

Mẹ Đứng mữi Sơn Chà

Gửi hồn ra Đông Hải

Đảo nổi giận nên biển cuồn sống dậy

Ôi, đất nước ông cha: tay đứt ḷng đau

Súng thét khơi xa, sao lửa đốt trong đầu

Ḷng mẹ bời bời: ruột mềm máu chảy

Mắt mẹ trông vời, triền môi run rẩy:

- Hỡi Hoàng Sa, hỡi các cháu con ta?

 

Con cháu mẹ

Năm mươi đứa làm anh hùng của bể

Năm mươi con thành dững sĩ Trường Sơn

Bốn ngàn năm mài nhọn mữi căm hờn

Phóng mắt hận, nghiến răng gh́m giặc Bắc.

Cờ Nương Tử phất bay hồn xâm lược

Gươm Mê Linh thét máu nhuộm đầu voi

"Trèo lên đỉnh núi mà coi

Dáng Bà quản tượng trăng soi ngời ngời".

Cửu Chân hề, Cửu Chân ơi!

Gót nhi nữ ra khơi

Đạp tan luồng sóng dữ

Chém cá tràng ḱnh, rạng danh liệt nữ

Dững khí Nhụy Kiều gục mặt Bắc quân!

 

Ngậm mối thù truyền kiếp mấy ngàn năm

Con cháu mẹ từng nhọc nhằn u uất

Đắm biển ṃ châu phơi rừng t́m ngọc

Nanh vuốt sài lang nào kể gái hay trai

Máu mỡ no nê muông thú một bầy

Loài đỉa Hán vốn cuồng say máu Việt

Nước độc rừng thiêng một đi là một chết

Vạn người đi, không một bóng ma về

 

Đá Trường Sơn con khắc ngập câu thề:

"Đ̣i nợ máu phải đổi răng, đổi mắt!"

Bạch Đằng xưa nghẹn gịng muôn xác giặc

Dù Hán, dù Mông nước đỏ cững hôi tanh

Tóc thú đuôi sam - gươm dáo Việt tung hoành.

Vó ngựa Lư, Lê từng phen đạp Tống

Ngọn dáo Đinh, Trần vạch cơi Nam uy dững,

Đầu Măn Thanh vờn kiếm lộng Quang Trung.

 

Trải an nguy son sắt vẫn một ḷng

Mỗi tấc đất một chiến công oanh liệt

Mỗi tên người một anh hùng, nữ kiệt

Mỗi gốc cây muôn xác quỉ vùi sâu

Ḍng Việt Nam chưa hề biết cúi đầu

Dù Hán tặc bạo tàn hơn súc vật!

 

Hồn Nam Hải cuối năm

Lạnh căm căm hơi bấc

Bởi thương con mẹ lên đỉnh Sơn Chà

"Ôi Hoàng Sa, hỡi Hoàng Sa

Khôn thiêng nối gót mẹ cha mà về".

Hăy đứng thẳng mà đi

Hởi đàn con từng khua sôi biển cả

Cất cao đầu uống lời thề sông Hóa

Hàm Tử, Vân Đồn, Tây Kết, Chương Dương,

Vươn chiến công kim cổ Bạch Đằng Giang

Xô cuồng vọng Bắc Kinh vào biển máu!

Xưa ông cha ḿnh giết Liễu Thăng, Hoằng Tháo

Đánh gục đầu Tôn Sĩ Nghị, Thoát Hoan.

Giờ bè lữ Mao lại xâm phạm biên quan

Xua hải tặc cuồng điên lên cướp đảo

Ôi Hoàng Sa, hỡi Hoàng Sa yêu dấu

Đất đai ta một mảng cững thịt xương

Tổ quốc ta một tấc cững tim gan

Xương thịt đứt th́ tim gan đau xót!

Hỡi đàn con của Cửu Long bất khuất

Ngạo nghễ trên vai hồn An Lộc, Tam Biên

 

Mang trong tim gịng máu thép Trị Thiên

Lời phạt Bắc thét run hồn biển cả.

 

Chiều cuối năm, một mối thù chưa trả

Xuân sắp về - trời bỗng nặng nề mưa

 

Phạm Lê Phan
Gia Định, chiều 30 Tết Giáp Dần (22-01-1974)

 

____________________

 

 

Cậu ba, và các anh hùng HQ-10
Nguyệt Trinh

Sóng biển chiều nay cuồn cuộn quá
C̣n đây uy dững pháo Hoàng Sa
Vành khăn tang trăng đầu con trẻ
Kinh buồn vĩnh biệt tiếng cười cha

Vị quốc vong thân ngời sĩ khí
Thái Sơn ơi ! bóng cha hùng vĩ
Lịch sử bốn ngh́n năm giữ nước
Tiền nhân soi đuốc bước người đi

Gió lộng chiều nay thôi thúc lạ
Anh hào xưa cung kiếm xông pha
Hoàng Sa quyết chiến tiếng vang rền
Hạm mười trỗi dậy khúc hùng ca

Nhựt Tảo (*), chí trai đă vẹn thề
Tổ quốc quật cường bao thế hệ
Yên giấc Hoàng Sa hồn tử sỉ Trùng dương rộng mở đón cha về

* HQ-10

Nguyệt Trinh
 June 08, 1999
 

____________________

Hải chiến Hoàng Sa
Huy Minh

Nh́n xem hải chiến Hoàng Sa
Việt Nam Quân Lực Cộng Hoà xuất chiêu
Dù cho tàu chiến không nhiều
Hải quân anh dững dám liều xông pha

Hải Quân, Hạm đội của ta
Nă vào tàu chiến Trung Hoa tơi bời
Tiếc thay đảng Bác ngồi chơi
Cấu kết cùng giặc để rồi đánh Nam
Làm cho đất nước tiêu tan
Anh em Trung Quốc kiếm đàng lấn sang

Trường sa như một đảo vàng
Tài nguyên phong phú dầu tràn khắp nơi
Hỡi người dân Việt Nam ơi!
Cùng nhau đoàn kết ta thề cứu nguy!
Đảo nhà lịch sử c̣n ghi
Ông cha ǵn giữ ta th́ tŕnh ra (!?)
Quyết tâm lấy lại Hoàng Sa
Trường Sa một dăy ta mà lấy luôn
Anh hùng nước Việt muôn phương
Yêu dân yêu nước lên đường cùng nhau
Đánh tan cái bọn Cộng Tàu
Thế giới biết mặt nước nào xâm lăng
Nước ta hơn bốn ngh́n năm
Anh hùng nữ kiệt vang danh khắp trời
Sẵn đây xin có mấy lời
Cúi đầu bái tạ đất trời chứng minh
Hải Quân tử sĩ anh linh
V́ non v́ nước liều ḿnh vong thân
Nghiêng ḿnh cúi lạy tiền nhân
Hồn linh phảng phất cơi trần chứng tri!

Huy Minh

 

____________________

 

 

 

Xin kể thêm tôi
(Một người Việt Nam yêu nước vô danh từ miền Bắc)



 

Xin kể thêm tôi
Thành mười chín triệu một người
Trái tim tôi đập về trong nớ
Ḍng máu xa nguồn bỗng giận sôi.
Hoàng sa! Hoàng Sa!
Cái tên nghe buồn như thuở ban sơ
Đối với tôi đă là da thịt
Dẫu chỉ là một mảnh san hô
Lại đau chăng vết buốt tự ngàn xưa
Trang sử cữ c̣n in hằn dấu ngựa
Từ thảo nguyên xa, từ biên ải lửa
Khói tràn về đen thảm những ước mơ
Đếm biết bao nhiêu người vợ đợi chờ
Em ơi, trên từng trang sử nhỏ.
Xin kể thêm tôi
Thành mười chín triệu một người
Thành viên gạch hồng tươi
Làm bức tường thành ngăn triền sóng dữ
Làm chiếc ṿ đựng mùa xuân ngọt lự
Giữ không rơi một giọt mật nào
Mỗi giọt ra đi chính là giọt máu đào
Từ cuộc đời cha ông nhỏ xuống.
Người bạn Hải Quân miền Nam ơi!
Trên đảo mù sương hôm đó có tay anh cầm súng
Từ những hạm tầu rẽ sóng đại dương
Tôi thấy máu, anh dương ṇng sừng sững
Cuộc chiến kết thúc dù bi thảm
Bài ca anh hùng vẫn vọng trời cao
Xin cho thơ tôi phát tiếng súng chào
Vĩnh biệt tuần dương ch́m dần giữa sóng
Biển âm thầm ngàn năm lạnh cóng
Vẫn mặn nồng ḷng Tổ Quốc ta
Xin cho thơ tôi làm thảm sóng ngân nga
Ru giấc ngủ những chàng trai dững cảm
Tiếng cười ngày nào c̣n ran trong nắng
Đôi mắt ngày nào đọng mắt người thương.
Tôi biết mùa xuân chưa đến bao giờ
Ngực đảo c̣n đau ngàn bàn chân lạ
Hoàng Sa xa vời, ơi Hoàng Sa!
Tên người ngân buồn như bản thánh ca.


 

Nghe tin xẩy ra trận đánh Hoàng Sa, một người sống bên kia chiến tuyến đă ngậm ngùi làm một bài thơ để vinh danh các chiến sĩ Hải Quân Việt Nam đă hy sinh để bảo vệ hải biên của Tổ Quốc.


_____________________________

 


 

Lời Kêu Gọi


 

 


 

Trước khi bị CSVN bắt, Ls. Lê Thị Công Nhân khẩn khoản kêu gọi đồng bào hải ngoại:

 

"- Đồng Bào ơi! Chúng tôi đang bị đàn áp khốc liệt; 
 

 

 "Xin đồng bào hăy tạm ngưng tất cả các chuyến về VN và hăy tạm ngưng gởi tiền về VN nếu không khẩn thiết"

____________________

 

Kính thưa qúy đồng hương,

 

LLQDVN quyết tâm và thành khẩn kêu gọi mọi người, mọi giới, mọi thành phần trong xă hội tại hải ngọai hăy hướng về VN và ủng hộ CHIẾN DỊCH CẤM VẬN CSVN để cùng nhau hưởng ứng lời kêu gọi của những nhà đấu tranh dân chủ trong nước được gửi đến chúng ta qua Luật Sư Lê Thị Công Nhân.

 

Chúng ta sẽ khởi đầu cuộc cấm vận bằng cách:

1/ KHÔNG ĐI DU LỊCH VN:

 

Hăy kêu gọi bạn bè tẩy chay và gởi thơ đến những hội đ̣an ngọai quốc yêu cầu họ không du lịch VN đến khi CSVN thả những tù nhân tôn giáo và dân chủ.


2/ KHÔNG GỬI TIỀN VỀ VN:

 

Không gởi tiền về VN để tài trợ cho những ngân khỏan không cần thiết. Không hà hơi tiếp sức cho CSVN, để CS tiếp tục có tiền tăng cường lực lượng công an để áp bức người dân.


Ng̣ai ra chúng ta có thể yểm trợ cuộc đấu tranh bằng cách:

 

3/ THAM DỰ BIỂU T̀NH:

 

Tố cáo những tṛ bịp bợm của CS mỗi khi có đảng viên CS đến nơi chúng ta cư ngụ.

Tẩy chay những đoàn văn nghệ của CSVN đến nơi định cư của chúng ta để tŕnh diễn, cương quyết không để nghị quyết 36 của CS được thành công.

4. THAM DỰ CHIẾN DỊCH VẬN ĐỘNG QUỐC HỘI HOA KỲ ĐEM VN TRỞ LẠI CPC LIST


Kính thưa qúy đồng hương,

 

Không ai thương dân tộc chúng ta bằng chính chúng ta, không ai có thể áp đặt hoặc tước đọat quyền tự do của dân tộc và cững không có sức mạnh nào bằng sức mạnh xuất phát từ ḷng dân tộc.

 

Một lần nữa, LLQDVN thành khẩn kêu gọi mọi đồng bào hải ngoại hăy nhập cuộc đấu tranh, bớt đi một chút hưởng thụ cá nhân, hướng ḷng về quê nhà, đáp lại những lời kêu gọi của Linh Mục Nguyễn Văn Lư, LS Lê Thị Công Nhân, LS Nguyễn Văn Đài, kư giả Nguyễn Vữ B́nh, và c̣n nhiều chiến sĩ dân chủ khác giờ đă bị CSVN cướp đi tiếng nói, đang bị lưu đầy ở các trại giam, và mong chờ sự tiếp tay của chúng ta khắc khoải từng giờ.

Ước mong câu châm ngôn : MỘT CON NGỰA ĐAU CẢ TẦU KHÔNG ĂN CỎ sẽ đến với chúng ta lúc này, cho  chúng ta không c̣n v́ thờ ơ mà để những hy sinh của các chiến sĩ dân chủ thân yêu tại quê nhà trở thành vô nghĩa.

Quư vị có h́nh dung được không, h́nh ảnh một người
thiếu nữ chân yếu tay mềm, dùng tiếng nói ḿnh để kêu gọi, tiếng nàng vọng ra từ ngục thất; không kêu cứu cho bản thân nhưng gióng lên tiếng nói của những người cùng khổ :

 

"- Đồng Bào ơi! Chúng tôi đang bị đàn áp khốc liệt;

Hăy cứu lấy những nhà dân chủ!

 

 Ôi đớn đau cho dân tộc Việt Nam !

 

Luật sư Lê Thị Công Nhân đă hát thật to, tiếng hát của nàng đă thức tỉnh mọi người: Hỡi những người c̣n đang mê ngủ... tỉnh dậy đi anh, tỉnh dậy đi em khi quê hương, khi dân tộc c̣n đọa đầy.

 

"ĐẢ ĐẢO ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM !

 

Qúy vị có nghe được không, tiếng hô của một tu sĩ hai tay đă bị c̣ng, hai bên bị hai công an vơ trang uy hiếp,

 

Tiếng hô dơng dạc đă kịp thoát ra trước khi bị kẻ thù dùng bàn tay thô bạo, man rợ bịt lấy miệng ngựi.

 

Tiếng hô đă đi vào lịch sử dù đứng trước cường quyền, nhưng không hề sợ hăi, mà đă làm kẻ thù khiếp đảm,


như tiếng hô "Việt Nam Muôn Năm" của cố Đảng Trưởng Việt Nam Quốc Dân Đảng, Nguyễn Thái Học, ngày nào trước khi lên máy chém của quân xâm lược Pháp.

 

Linh Mục Nguyễn Văn Lư, với cái dững của một người yêu nước và cái thâm trầm của một nhà tu, đă nói lên cho thế giới biết nỗi oan khiên của hơn 80 triệu đồng bào trong 6 thập niên qua.

 

Kính thưa quư đồng hương,

 

Hăy nhớ đến những tháng ngày đau khổ khi chưa vượt thóat ngục tù cộng sản sau 30/4/75.

 

Hăy nhớ lại những giây phút kinh ḥang trên biển cả khi chúng ta liều chết vượt biển t́m tự do.

 

Hỡi những chiến hữu hăy hồi tưởng lại những giờ phút nơi lao tù cải tạo, nhớ lại từng khuôn mặt của bọn cai tù.

 

Hỡi những bà mẹ, người vợ có con, chồng đi cải tạo năm nao, chắt chiu từng hột gạo, miếng đường, viên thuốc, vượt đèo lội suối, chỉ mong khi đến nơi gặp mặt th́ người thân c̣n sống.

 

Hỡi những anh em thương phế binh, hăy nhớ lại những ngày tháng lang thang trên những vỉa hè thành phố.


Hỡi các anh chi em thanh niên sinh viên học sinh, bây giờ các anh chi đang thong dong trong những ngôi trường khang trang để chuẩn bị cho một tương lai đầy hứa hẹn,

 

hăy dành ra vài phút trong một ngày để nghĩ về những em bé VN bi bán đi làm Nô Lệ T́nh Dục, đi làm lao nô, hoặc đă phải bỏ học lang thang kiếm sống bên cạnh sự phè phỡn của những con cán bộ CS giầu sang.

 

Hỡi những người v́ ḷng yêu nước đă theo đảng CSVN, hăy t́m đến ngân hàng Thụy Sĩ t́m xem danh sách những tỷ phú mới của VN để xem rơ họ là ai.

 

Giờ Lịch sử đă điểm, chúng ta những người Việt tại hải ngọai không thể làm ngơ trước những lời kêu cứu thảm thiết từ trong nước vọng ra.


LLQDVN

 

________________

 

Đọc và phổ biến

bản tin LLQDVN


 

Bản Tin LLQDVN được phát hành vào ngày 15 mỗi tháng để phổ biến các tin tức liên quan đến cuộc đấu tranh dân chủ cho Việt Nam. Ban Biên Tập chủ trương sẽ đăng tải những bài vở có giá trị cho nỗ lực đấu tranh chung. Tất cả những bài viết và h́nh ảnh được trích đăng sẽ được ghi rơ xuất xứ.

LLQDVN kêu gọi qúy vị tiếp tay phổ biến rộng răi bản tin này, nhất là đến các đồng bào trong nước.

Qúy vị có thể giúp phổ biến bản tin bằng một trong những cách sau đây:

 

1) Bấm vào chữ "Forward Email" ở góc dưới cùng phía trái để gủi  Bản Tin online này qua email cho thân hữu.

hoặc

 

2) Bấm vào link ở dưới để in nguyên vẹn bản tin và gủi cho các thân hữu không tiên đọc được Bản Tin này trên internet. 


 

Thành thật cảm ơn

In Bản Tin

 

 

This email was sent to hgiangthanh@gmail.com, by hgiangthanh@gmail.com

 

Lực Luợng Quốc Dân Việt Nam | P.O. Box 223874 | Chantilly | VA | 20153